Chương 6
mỹ miều, vừa ɖa^ʍ đãng gọi mời.
Thậm chí, họ còn có thể ngửi thấy mùi hương thoang thoảng trong không khí, một mùi u hương mị hoặc, khiến máu nóng sục sôi rần rần.
Ngay khoảnh khắc này, trong đầu Chu Thần và hai người còn lại chỉ sót lại duy nhất một ý niệm, đó là: Muốn ɖu.
con đàn bà này.
Cơ thể Tô Mạt trong cơn cực khoái đỉnh điểm lại càng thêm phần chí mạng.
Toàn bộ âm đạo siết chặt gần như khép kín, hàng ngàn hàng vạn chiếc miệng nhỏ xíu tầng tầng lớp lớp bọc riết lấy gậy t̸h̵ιt̸ thô to mà cắn chặt, đóng mở liên hồi, không ngừng hút mút.
Sướng đến mức Cố Nguyên Giai không tài nào nhịn thêm được nữa, dòng bạch trọc đặc quánh nóng hổi tuôn trào xối xả, nóng đến mức khiến Tô Mạt lại run lên co giật.
Sau khi bắռ xong, Cố Nguyên Giai cuối cùng cũng vớt vát lại được chút lý trí và lập tức nhận ra điểm bất thường.
Sau lưng dường như có gió lùa, trong lòng dấy lên một linh cảm chẳng lành.
Ngoảnh đầu lại mới phát hiện ra, ba người anh em tốt đang đứng chết trân ở cửa, tựa như những pho tượng há hốc mồm chiêm ngưỡng màn ân ái rực lửa này, nhìn chằm chằm vào cô bạn gái vừa mới triều xuy trong lòng anh.
Đúng lúc này, mấy nam sinh phòng bên cạnh cũng vừa về tới.
Có người nhận ra sự bất thường của ba người này, vừa gọi lớn “Tranh Tử, mấy người đứng đực ở cửa làm gì đấy?”, vừa toan bước tới xem thử.
Ba người Chu Thần chẳng màng đến sự ngượng ngùng bối rối, lao tọt vào phòng, từ bước chân vào đến đóng sập cửa, tất cả diễn ra liền mạch chỉ trong một hơi thở.
Cố Nguyên Giai vội vàng lấy thân mình che chắn cho bạn gái, kéo chăn quấn chặt lấy cô, sắc mặt đã tệ đến mức không thể tệ hơn.
Còn Tô Mạt cũng ngây dại rúc sâu vào lòng anh.
Toàn thân người phụ nữ ửng lên một màu hồng phấn, vẫn còn đang run lẩy bẩy, dường như vừa xấu hổ vừa sợ hãi.
Cứ ngỡ bạn gái bị dọa cho khiếp vía, Cố Nguyên Giai cố kìm nén sự bức bối trong lòng, nhanh chóng thu dọn tàn cuộc...
Kể từ ngày hôm đó, không một ai đả động đến chuyện này nữa nhưng có những thứ đã bắt đầu âm thầm thay đổi.
Tô Mạt cảm thấy rất thú vị.
Ánh mắt ba người bạn cùng phòng của Cố Nguyên Giai nhìn cô đã hoàn toàn khác biệt.
Cô chưa bao giờ chủ động tiếp cận họ nhưng lại nhận ra rõ ràng rằng sự xâm chiếm trong ánh mắt họ ngày càng mãnh liệt.
Đôi khi “tình cờ” chạm mặt nhau trong khuôn viên trường, bầu không khí luôn lẩn khuất những ý vị khác thường.
Đặc biệt là những lúc Tô Mạt đỏ bừng mặt, rảo bước né tránh, ánh mắt của ba người họ lại càng thêm phần rực lửa.
Không chỉ bọn họ, ngay cả Cố Nguyên Giai cũng có chút kỳ lạ.
Anh không bao giờ cho phép Tô Mạt đến ký túc xá của mình nữa cũng chẳng mang bánh ngọt Tô Mạt làm chia cho anh em tốt ăn.
Thậm chí còn đi đến mức tuyệt miệng không nhắc nửa lời về chuyện tình cảm trước mặt bạn cùng phòng...
Cứ hệt như một gã keo kiệt bo bo giữ khư khư kho báu trong lòng, chỉ nơm nớp lo sợ bị kẻ khác cướp mất.
Anh thậm chí còn dọn hẳn ra khỏi ký túc xá, thuê phòng trọ bên ngoài sống cùng Tô Mạt, hai người chính thức sống chung.
Về phần bản thân Tô Mạt cũng chẳng phải là không có thay đổi.
Cô phát hiện ra, sau lần vô tình “lộ hàng” đó, sự bứt rứt ngứa ngáy vốn đã lên đến đỉnh điểm thế mà lại được xoa dịu.
Cơ thể đón nhận một sự thỏa mãn chưa từng có.
Hệt như