Một giây trước tɾong phòng họp còn có tiếng bàn luận xầm xì, Hứa Thanh Tri vừa mở miệng, tɾong nháy mắt một mảnh an tĩnh.
“Cuộc họp hôm nay đến đây thôi, ngày mai lại tiếp tục.”
Hứa Thanh Tri vứt lại câu này, lập tức quay người rời khỏi phòng họp, dặn dò thư ký theo sau “Lịch trình hôm nay đều đẩy sang ngày mai cho tôi.”
Anh phải về nhà một chuyến.
“Vâng ạ, Hứa tổng.”
Trời rấttối, những đám mây đen kịt vẫn đang ùn ùn kéo đến, sấm sét một tiếng so với một tiếng càng to hơn, gần như muốn xé toạc bầu trời.
Hứa Thanh Tri lái xe một đường về đến nhà.
Anh đi thẳng lên lầu, một mạch đến phòng ngủ của Hứa Thanh Hoan, trên giường không có người, chỉ có một đống chăn gối lộn xộn.
Hứa Thanh Tri quen thuộc đi đến trước tủ quần áo, tủ rấtlớn, không gian bên tɾong có thể chứa đến tận bốn người trưởng thành.
Anh mở tủ quần áo ra, quả nhiên nhìn thấy Hứa Thanh Hoan cuộn mình tɾong góc.
Hứa Thanh Hoan dường như rấtsợ hãi, sắc mặt tái nhợt, nước mắt như hạt ngọc lăn xuống từng giọt, vừa nhìn thấy Hứa Thanh Tri cô liền mở miệng la lên “Anh ”
Giọng nói khẩn thiết kia, tựa như cuối cùng cũng nhìn thấy thần bảo hộ cô đang trông mong.
“Này, người đã lớn thế này rồi còn sợ sấm sét, mất mặt quá rồi.” Hứa Thanh Tri miệng không chút thươռg xót cho em gái nhà mình, ngồi xổm xuống chui vào tủ quần áo.
Vừa chui vào, Hứa Thanh Hoan vội bằng nhảy vào vòng tay anh, hai tay che tai lại, người run lên vì sợ.
Hứa Thanh Tri thở dài một tiếng, em gái anh không biết vì sao từ nhỏ đã sợ sấm sét. Lúc nhỏ còn sợ đến mức ngất đi, mê man mấy ngày mới tỉnh lại.
Kể từ lần đó, mỗi khi trời đổ giông, Hứa Thanh Tri lập tức gác hết mọi chuyện tɾong tay sang một bên, đến bên cùng cô vượt qua.
Đứa em gái này thực khiến cho người làm anh trai như anh vô cùng đau lòng.
Ôm Hứa Thanh Hoan đang co lại tɾong vòng tay của mình, bàn tay to của Hứa Thanh Tri dời lên đôi tay nhỏ đang che tai của cô, muốn thêm một tầng cách âm.
Hai anh em co ro tɾong tủ quần áo, không ai nói một lời nào, chỉ còn tiếng sấm vang lên không ngừng.
Không biết đã qua bao lâu, tiếng sấm nhỏ dần cho đến khi ngừng hẳn.
“Thanh Hoan.“
Hứa Thanh Tri thấp giọng nói, “Hết sấm sét rồi.”
Cô gái tɾong tay ngẩng đầu lên, đôi mắt mơ màng như sương mù, lông mày mỏng cau lại, chóp mũi ửng đỏ, “Thật sao?”
Hứa Thanh Hoan lắng nghe cẩn thận, quả nhiên không còn tiếng sấm nữa cô mới an tâm thở phào nhẹ nhõm.
“Đi ra ngoài thôi.”
Hứa Thanh Tri bước ra khỏi tủ quần áo, đảo mắt nhìn thấy Hứa Thanh Hoan vẫn còn ngồi bên tɾong, “Sao vậy? Em định cứ mãi ngồi tɾong này à?”
“Không ạ.”
Hứa Thanh Hoan lắc đầu, một tay lau nước mắt, nói, “Chân em bị tê, không đứng dậy được.”
“…”
Hứa Thanh Tri duỗi tay nắm lấy cánh tay mảnh khảnh của cô kéo lên.
Nhờ sự giúp đỡ của Hứa Thanh Tri, Hứa Thanh Hoan mới miễn cưỡng đứng dậy được. Có thể vì quá sợ nên đã tiêu tốn quá nhiều tinh lực của cô, ͼhân vừa đặt trên mặt đất nhẹ tênh như giẫm lên bông.
Thật khó khăn mới bước được ra khỏi tủ quần áo.
Tiếng sấm lại đột ngột vang lên.
“Á ”
Hứa Thanh Hoan sợ đến mặt trắng bệch, lao vào vòng tay của Hứa Thanh Tri, vì cô dùng lực quá ma͙nh, đẩy ngã cả Hứa Thanh Tri cùng ngã xuống đất.
L ng ngực run lên, Hứa Thanh Tri như muốn tắt thở.
Hứa Thanh Tri nhắm mắt lại, nếu không phải thân thể hắn tốt, với sức lực này của Hứa Thanh Hoan, ước chừng hắn đã sớm phun ra một ngụm máu g͙ià rồi.
“Hứa Thanh Hoan, em trước tiên đứng dậy ”
“Không đâu, không đâu, không đâu ” Hứa Thanh Hoan nằm trên người Hứa Thanh Tri, nâng khuôn mặt nhỏ nhắn đầy nước mắt lên, khóc lóc cầu xin, “Anh ơi, đừng bỏ em.”
…Hắn kiếp trước rốt cuộc là nợ cô cái gì…
Hứa Thanh Tri thở dài một hơi, một tay ôm cô, đem cô cùng nằm nghiêng sang một bên.
Hai người nằm trên mặt đất mặt đối mặt với nhaụ
Bàn tay to của người đàn ông đặt sau đầu của người đang nằm tɾong ngực, bất đắc dĩ nói, “Chờ sấm sét hết rồi, lập tức đứng dậy cho anh.”
Hứa Thanh Hoan nhắm mắt lại, thần kinh đang căng chặt cuối cùng cũng thả lỏng ra.
Đã hơn hai mươi năm.
Hứa Thanh Hoan vẫn nhớ rõ.
Trong kiếp trước, cô đã bị một kẻ mất trí đánh gục xuống đất, cầm dao đâm vào đùi, vào bụng, vào cả tim cô.
Ngày cô chết tình cờ là một ngày giông bão.