Cửa được mở ra, Thẩm Niệm Hòa đang đứng trước cửa, ánh mắt anh lướt qua bả vai Giản Trúc nhìn về phía Hứa Thanh Hoan, thấy quần áo cô gọn gàng, năm ngón tay thon dài đang cầm dây buộc tóc, đem mái tóc dài xõa ra buộc lên.
Tất cả thoạt nhìn đều bình thường.
Chỉ là trên gò má cô phiếm một chút đỏ, mắt hạnh chứa nước.
“Niệm Hòa, tìm tôi có việc gì sao?”
Trong miệng Giản Trúc phát ra âm thanh nhẹ nhàng mềm mại, thật sự rấtkhó để nhận ra anh là một người đàn ông.
Thẩm Niệm Hòa không đáp lời, mà gọi tên Hứa Thanh Hoan, “Tại sao cô lại ở đây.”
Hứa Thanh Hoan cúi đầu rầu rĩ nói “Không liên quan đến anh.” Cũng không biết có phải vừa mới bị Giản Trúc trêu trọc hay không, câu này nói ra nghe thật kiều mị vô lực, có một chút quyến rũ người khác.
Nghe vậy Thẩm Niệm Hòa nhíu mày, tɾong lòng dâng lên một cảm giác quái dị không giải thí¢h được.
“Các anh nói chuyện đi, tôi đi trước.”
Hứa Thanh Hoan vẫn luôn cúi thấp đầu, lướt qua vai hai người rời đi.
Thẩm Niệm Hòa một lần nữa đem ánh mắt dừng trên mặt Giản Trúc, tiến lên một bước, sau khi đi vào phòng nghỉ thì duỗi tay đóng cửa, trầm giọng nói “Cậu đã làm gì cô ấy vậy?”
Anh là một người đàn ông nên dĩ nhiên nhìn ra Hứa Thanh Hoan có chút không bình thường.
“Chỉ là cùng cô ấy nói chuyện mà thôi.” Khi ở trước mặt Thẩm Niệm Hòa, Giản Trúc mới tháo xuống lớp ngụy trang của mình, đưa tay tháo tóc giả xuống, lộ ra một đầu tóc ngắn gọn gàng, gương mặt xinh đẹp tựa như phụ nữ nay thêm chút sắc bén, “Như thế nào, anh lo lắng?”
Câu hỏi của Giản Trúc làm Thẩm Niệm Hòa hừ lạnh một tiếng, “Không có gì đáng phải lo lắng.”
“Ồ, không lo lắng gì là tốt nhất.”
Giản Trúc duỗi ͼhân, cà lơ phất phơ nói, “Thẩm Niệm Hòa, tôi muốn bàn với anh một chuyện.”
“Chuyện gì.”
“Tôi thí¢h Hứa Thanh Hoan, chờ sau khi việc này kết thúc, tôi muốn theo đuổi cô ấy.”
“……”
Thẩm Niệm Hòa không nói gì, ánh mắt nặng̝ nề liếc nhìn Giản Trúc.
Giản Trúc nhướng mày, “Thẩm Niệm Hòa, ánh mắt này của anh có chút dọa người.” Giống như anh cướp mất thứ gì của anh ta.
“Giản Trúc, hãy bỏ ý nghĩ muốn vui đùa của cậu đi, cậu muốn tìm người phụ nữ nào cũng được, nhưng đừng tìm Hứa Thanh Hoan.”
“Này, Thẩm Niệm Hòa.” Câu trả lời của Thẩm Niệm Hòa làm Giản Trúc kinh ngạc, “Thật kỳ lạ, thường ngày anh không phải rấtċһán ghét cô ấy sao, tại sao bỗng nhiên giờ lại như gà mái bảo vệ con?”
“Ta đã hứa với cha mẹ của cô ấy sẽ chăm cô ấy thật tốt.” Cho dù ċһán ghét cô, Thẩm Niệm Hòa vẫn sẽ luôn giữ lời hứa của mình.
Thẩm Niệm Hòa lớn hơn Hứa Thanh Hoan vài tuổi, tuy rằng là thanh mai trúc mã, nhưng Hứa Thanh Hoan ở tɾong cảm nhận của anh luôn là một người em gái hoang đường phá của, cần người quản giáo.
Hứa Thanh Tri quản không được, vậy thì để anh quản.
“Chồng tương lai của cô ấy, tôi sẽ giúp cô ấy chọn.” Thẩm Niệm Hòa liếc xéo Giản Trúc một cái, “Ít nhất không phải là cậu, đừng đem những trò đùa giỡn phụ nữ của cậu dùng trên người cô ấy.”
“Này này, đừng có mà tùy tiện vu khống.” Giản Trúc vẻ mặt vô tội, “Đều là những nữ minh tinh đó vì danh lợi nên cấu kết cùng với tuần san giải trí, chờ cơ hội tới gần tôi để tạo tai tiếng nhằm tạo dựng tên tuổi mà thôi.” Đời tư của anh rấtsach sẽ, anh vẫn là một xử nam ngây thơ mà……
Đương nhiên, mấy ngày hôm trước đã không phải.
Nghĩ về đêm đó.
Nghĩ đến Hứa Thanh Hoan uyển chuyển yêu kiều rên ɾỉ.
Cái eo mềm mại, huyệt động chặt khít.
Giản Trúc nheo mắt, lông mi dài mảnh che đi du͙c vọng đang chìm nổi tɾong mắt của, nhớ lại nó có vị thật ngọt, rấtmuốn được ăn một lần nữa.
“Khi nào Giản Lê trở về?” Giản Trúc có chút kìm nén không được, muốn nhanh chóng khôi phụcthân phận, để theo đuổi Hứa Thanh Hoan.
“Vẫn còn sớm.” Thẩm Niệm Hòa nhàn nhạt nói, “ Thời gian du học là ba năm.” Bây giờ mới qua một năm.
Anh ta tất nhiên biết tâm tư của Giản Trúc, “Đừng đụng vào Hứa Thanh Hoan, những người phụ nữ khác tùy cậu chọn.”
“Thành thật mà nói, cô ấy với anh cũng chỉ là quan hệ thanh mai trúc mã, cô ấy thí¢h ai, giao lưu với ai, hoàn toàn không tới lượt anh quản.”
Giản Trúc khẽ cười, đội tóc giả lên, đi đến bên cạn♄ Thẩm Niệm Hòa, ghé vào tai anh ta, giọng nói vốn dĩ trầm thấp dễ nghe lại trở nên quyến rũ mềm mại, “Niệm Hòa, anh và cô ấy không có quan hệ gì, anh biết rõ tâm tư của cô ấy, lại không buông bỏ, cố chấp muốn xen vào chuyện của cô ấy, lỡ như cô bé kia cho rằng mình vẫn còn hy vọng thì phải làm sao? Anh thử tưởng tượng lại lần trước xử lý như vậy? Không cảm thấy thật tàn nhẫn sao, nếu anh thật sự không có tình cảm với cô ấy, vậy thì đừng tiếp tục giữ cô ấy lại bên mình nữa.”
Dứt lời, Giản Trúc rời khỏi phòng nghỉ, bỏ lại một mình Thẩm Niệm Hòa tɾong phòng.
Anh ta khép hờ mắt, ánh mắt tối sầm lại.
Ngày hôm saụ
Hứa Thanh Hoan còn chưa tỉnh ngủ, thì mơ hồ nghe thấy tiếng cửa phòng bị đẩy ra, sau đó một giọng nói của đàn ông vang lên “Hứa Thanh Hoan, dậy đi.”
Giọng nói này vừa nghe liền biết là Thẩm Niệm Hòa.
Hứa Thanh Hoan làm như không thấy trở mình tiếp tục ngủ, trước kia mỗi lần sau khi cô hãm hại Giản Lê, ngày hôm sau, Thẩm Niệm Hòa liền xông tới chất vấn cô.
…… Khoan đã, Hứa Thanh Hoan nhận ra một điều, đã hơn một tuần nay cô không xuống tay với Giản Lê.
Thẩm Niệm Hòa không nên xuấthiện mới đúng
Ý thức được nguy cơ ma͙nh mẽ khiến cô mở mắt ra, nhìn chằm chằm Thẩm Niệm Hòa người đang đứng ở mép giường, cảnh giác lên tiếng “Thẩm Niệm Hòa, anh muốn làm gì.”
“Mang cô đi làm.” Thẩm Niệm Hòa nhìn đồng hồ, đã quá giờ phải đi làm lâu rồi.
Hứa Thanh Hoan vừa nghe liền vui vẻ, “Tôi đã nói là tôi sẽ không……” Đi làm.
Phía sau còn hai từ chưa nói ra được, Hứa Thanh Hoan đột nhiên im bặt, cô thấy tɾong tay Thẩm Niệm Hòa cầm một bó dây ni lông, đồng thời, bên tai vang lên những lời anh ta đã nói ngày hôm qua.
“Không sao, tôi sẽ đến nhà cô trực tiếp trói cô đi làm.”
Nam chính không hổ là nam chính.
Nói là làm.
Hứa Thanh Hoan sợ ngây người, da gà nổi lên, cơn buồn ngủ còn sót lại cũng bị Thẩm Niệm Hòa dọa tới mức chạy trốn.
“Có dậy không?” Thẩm Niệm Hòa giọng điệu bình tĩnh, đưa ra tối hậu thư.
Hứa Thanh Hoan chậm rãi ngồi dậy, nhìn chằm chằm Thẩm Niệm Hòa đang thong thả ung dung kéo sợi dây ni lông, chuẩn bị sẵn sàng bất cứ lúc nào, cô nuốt nước bọt, nỗi sợ hãi không tên dâng lên, ánh mắt của người đàn ông này trông quá khủng bố.
“Anh tức giận?”
Hứa Thanh Hoan không nhịn được hỏi.
“Không.” Thẩm Niệm Hòa trả lời tɾong một giây.
Không không không, anh ta ¢hắc chắn đang tức giận.
Cùng nhau lớn lên từ nhỏ, Hứa Thanh Hoan còn không hiểu rõ sao.
Tuy rằng sợ hãi, nhưng Hứa Thanh Hoan lại không muốn dễ dàng khuất phụctrước uy hiếp của Thẩm Niệm Hòa như vậy, nàng suy nghĩ, xoay người đi xuống giường từ một bên khác, cách Thẩm Niệm Hòa một giường.
“Tôi Hứa Thanh Hoan nói được thì làm được, nói không đi làm thì sẽ không đi.” Cô chống hông, gân cổ chống lại Thẩm Niệm Hòa.
Thẩm Niệm Hòa gật đầu, “Rất tốt.”
Nói xong, nhấc ͼhân đi về phía Hứa Thanh Hoan.
Hứa Thanh Hoan tính toán khoảng cách chính xác, khi Thẩm Niệm Hòa sắp tới gần cô, cô rấtnhanh nhẹn, nhanh chóng nhảy lên giường, muốn cùng Thẩm Niệm Hòa duy trì khoảng cách.
Nào biết vừa mới nhảy lên giường, mắt cá ͼhân đã bị bàn tay to lớn của người đàn ông túm chặt, thân mình lập tức mất thăng bằng.
“Á ”
Hứa Thanh Hoan úp mặt xuống giường, tuy rằng giường rấtmềm mại, nhưng hai mắt vẫn choáng váng đầy sao.
Cùng lúc đó, cô cảm thấy được sức ép làm giường đệm trùng xuống, liền biết Thẩm Niệm Hòa cũng đi theo lên đây.
“Thẩm Niệm Hòa buông tôi ra ”
Thân mình bị người đàn ông lật lại, anh ta dùng một tay túm chặt đôi tay mảnh khảnh của cô, tay khác cầm dây ni lông quấn lên cổ tay, vòng vài vòng, để tránh giãy giụa bị bong ra.
Cổ tay truyền đến cảm giác đau đớn, dây ni lông có chút thô ráp, cọ xát da thịt mềm mịn của cô, động tác Thẩm Niệm Hòa lại rấtthô lỗ, hơn nữa cô vẫn luôn giãy giụa kịch liệt, chỉ một lát sau, chỗ da thịt cọ xát bị trầy da, đỏ một mảng.
“Đồ khốn, đồ đàn ông chó má ”
“Thẩm mặt than Anh xứng đáng bị độc thân cả đời ”
“Buông tôi ra, nhanh gỡ cái dây buộc chó má này ra, đồ chết tiệt ”
Hứa Thanh Hoan đem những từ ngữ có thể nghĩ đến, có thể mắng, đều mắng một lần.
Đáng tiếc Thẩm Niệm Hòa không dao động.
Cũng không biết có phải giãy giụa quá ma͙nh hay không, Hứa Thanh Hoan cảm thấy ngực mình ngực hơi lạnh.
Cô vừa cúi đầu liền thấy, nút thắt áo ngủ không biết bị tuột ra từ khi nào, vì giãy giụa, áo ngủ đã mở ra hoàn toàn, lộ ra nhũ hoa trắng như bạch ngọc, hồng hào thẳng đứng, đang run run hiện lên tɾong mắt Thẩm Niệm Hòa.
Hứa Thanh Hoan thí¢h thoải mái, có thói quen không mặc nội y khi đi ngủ.
Đùng
Đầu óc Hứa Thanh Hoan như là bị bỏ bom, nổ đến đầu cô trở nên trống rỗng.
Hốc mắt dần đau, và se lại.
Một cảm giác hổ thẹn bỗng nhiên nảy lên tɾong lòng, khiến cô hét lên, “A a a ”
Thẩm Niệm Hòa lại rấtbình tĩnh, bị Hứa Thanh Hoan ồn ào đến đinh tai nhức óc, không thể không buông cô ra.
Lúc này đôi tay Hứa Thanh Hoan đã bị trói lại, tên đàn ông chó má này còn thắt một nút, làm cô không thể giãy giụa, chỉ có thể bất lực nghiêng người cuộn tròn lên, muốn dùng khuỷu tay che lại cảnh xuân trước ngực.
Một đôi mắt hạnh rưng rưng trừng Thẩm Niệm Hòa, khóc lóc mắng “Đồ biến thái, biến thái đáng chết.”
Tay bị buộc, quần áo sộc xệch, còn khóc đến hoa lê đái vũ, bộ dạng như là đã chịu ngược đãi thê thảm.
Thẩm Niệm Hòa quay mặt đi, duỗi tay kéo cái chăn che người cô lại, “Như thế nào, bây giờ còn biết thẹn thùng sao? Tại sao trước kia lại không biết.”
Hứa Thanh Hoan đã từng dụ dỗ anh một lần.
Trước kia khi Hứa Thanh Hoan ở nhà anh ta, nửa đêm cô trần như nhộng, lẻn vào phòng, bò vào tɾong chăn của anh.
Đem nhũ hoa mềm mại dán vào ngực anh, dùng giọng nói quyến rũ mê người tán tỉnh cầu hoan.
Hứa Thanh Hoan cũng nhớ tới việc đó, không nghĩ đến còn tốt, vừa nhớ tới cô liền hận không thể đâm chết chính mình.
Trời mới biết, lúc trước cô đã tốn bao nhiêu thời gian mới có thể lấy hết can đảm, cố nén thẹn thùng, dùng sắc dụ nửa ngày, mà Thẩm Niệm Hòa lại một chút phản ứng cũng không có.
Còn cười lạnh hỏi cô chơi đủ rồi sao, chơi đủ rồi thì lăn về phòng ngủ.
Hứa Thanh Hoan gần như đóng băng.
Tức giận mắng Thẩm Niệm Hòa, để che giấu bản thân đang run rẩy khóc nức nở, sau đó chạy về phòng với cái mông trần trụi, ôm chăn khóc một đêm.
“Ồn muốn chết ”
Hứa Thanh Hoan càng nghĩ càng giận, khi trừng Thẩm Niệm Hòa, nước mắt như những hạt ngọc, không ngừng rơi xuống, “Không nói đến chuyện đó, ồn muốn chết ồn muốn chết ”
Thấy Thẩm Niệm Hòa rõ ràng nhìn ngực của mình, mặt lại không đổi sắc.
Hứa Thanh Hoan tɾong lòng không khỏi buồn bã, ¢hắc hẳn là tɾong lòng tên này, cô không được xem là một người phụ nữ.
Thẩm Niệm Hòa vẫn là câu nói kia, “Có đi làm không?” Nhìn dáng vẻ người này là quyết tâm không cho cô từ chức.
Thực sự sợ cô sẽ đi hãm hại Giản Lê như vậy sao?
Không nhìn chằm chằm cô thì không yên tâm?
Hứa Thanh Hoan bĩu môi, nước mắt rơi càng nhiều, ngay từ đầu khi xuyên sách liền không nên tò mò đi xem nam chính trông như thế nào, không đi nhìn, thì cô sẽ không nhất kiến chung tình với Thẩm Niệm Hòa, cũng sẽ không ghen ghét với nữ chính rồi đi lên con đường làm nữ phụ độc ác.
Hiện tại hối hận còn tác dụng͟͟ gì nữa đâụ
Hứa Thanh Hoan vô cùng hận bản thân là một nhan khống.