Có một câu nói rằng khi bạn rất thoải mái khi ở cùng một người, trò chuyện rất vui vẻ thì học thức và EQ của người đó chắc chắn cao hơn bạn.
Họ đang bao dung bạn.
Vậy Nghiêm Kỷ còn khủng bố hơn cái này gấp mấy lần.
Khi Mộc Trạch Tê và Nghiêm Kỷ ở cùng một chỗ, lời nói và hành động của anh đều rất lịch sự và thân thiện.
Không có chỗ nào không hợp lí, thậm chí nhân từ và chính trực khiến Mộc Trạch Tê thấy xấu hổ.
Nhưng Mộc Trạch Tê vẫn không tiếp cận được anh khiến người ta cảm thấy anh vô cùng xa cách.
Mộc Trạch Tê vẫn ổn, cô có thể tự an ủi mình vô số lần. Nghiêm Kỷ là người như vậy, anh đối xử với ai cũng giống nhau.
Cho đến khi cô gái tên là Lâm Thi Vũ xuất hiện...
Một tuần sau khi khai giảng lớp 11, trong lớp có một học sinh chuyển trường chuyển tới.
"Xin chào tất cả mọi người, mình tên là Lâm Thi Vũ, đến từ thôn X núi Hồng Hà. Xin mọi người giúp đỡ nhiều hơn.”
Mộc Trạch Tê ngước mắt lên nhìn học sinh chuyển trường mặc một bộ quần áo thô sơ rẻ tiền đứng ở trên bục giảng,.
Nữ sinh gầy yếu mà khô héo, khuôn mặt nhỏ nhắn hơi hóp lại, có chút xanh xao, giống như cỏ cây khô héo ven đường.
Nhưng một đôi mắt lại sáng ngời và tràn đầy sức sống.
Các bạn học phía dưới bàn tán sôi nổi: “Núi Hồng Hà không phải nổi tiếng là vùng núi nghèo sao?”
Lâm Thi Vũ nghe được, không xấu hổ chút nào, mà còn lớn tiếng thừa nhận: “Đúng vậy. Đó là vùng núi nghèo khó, nhưng là một vùng núi nghèo đang phát triển, trong tương lai chúng tôi sẽ thoát nghèo.”
Nghiêm Kỷ nhìn Lâm Thi Vũ, cơ thể anh đột nhiên rùng mình. Nó giống như một cảm giác hoàn toàn mới.
Mộc Trạch Tê đột nhiên có một cảm giác kỳ lạ nên vẫn luôn nhìn chằm chằm vào Nghiêm Kỷ. Nghiêm Kỷ chưa bao giờ đối xử với bất kỳ cô gái nào như vậy.
Chẳng lẽ Nghiêm Kỷ thích như vậy sao...?
Chuyện phía sau bắt đầu giống như những gì Mộc Trạch Tê lo lắng.
Đi ra khỏi ngôi làng thôn núi, ngay cả máy bán hàng tự động trong khuôn viên trường Lâm Thi Vũ cũng không dùng, thường xuyên bị người khác chế nhạo.
Thứ nhất, cô ấy là con gái riêng của nhà họ Lâm, một nhà giàu mới nổi với công ty Kiến Trúc Lâm Thị là nỗi sỉ nhục trong giới nhà giàu thành phố Z.
Thứ hai, cô ấy luôn lạc lõng ở trường cấp 3 Hoa Thịnh.
Lâm Thi Vũ không mặc đồ hiệu, thẻ ăn của cô ấy thường xuyên không có tiền, cô ấy muốn sống trong ký túc xá của trường, không có xe sang đưa đón giống mọi người nên chỉ có thể đi tàu điện ngầm đi học, thậm chí cô ấy còn muốn ra ngoài làm thêm.
Mộc Trạch Tê cảm thấy lo lắng cho cô ấy khi bị mọi người cười nhạo như vậy.
Cô không cảm thấy mất mặt khi đi tàu điện ngầm, cũng không cảm thấy mất mặt khi đi làm thêm.
Nhưng Lâm Thi Vũ là con gái của một gia đình giàu có, mỗi ngày cô ấy đều sống như vậy thì sẽ luôn bị người khác đánh giá.
Nếu so với Mộc Trạch Tê có gia cảnh bình thường nhưng lại luôn phồng má giả làm người giàu ngồi trên xe sang đi học không phải càng khiến người ta khinh thường hơn sao?
Mặc dù Mộc Trạch Tê không cười nhạo Lâm Thi Vũ, nhưng cô cũng là người phải cam chịu loại bạo lực này.