⬅ Trước Tiếp ➡
Hơi thở Diệp Cô Thâm quanh quẩn lấy cô, không thâm nhập chỉ đơn giản là cánh môi chạm nhẹ, tim cô đập nhanh thình thịnh, cái lão đầu ngưu này, chiếm tiện nghi của cô!
Mọi người bên huấn luyện quân sự kể cả huấn luyện viên nhìn thấy một màn này, thủ trưởng đại nhân cũng quá cởi mở rồi!
Thủ trưởng đại nhân đẹp trai đã có chủ rồi.
Bọn họ cấp hoa a! Còn chưa có chính thức khai giảng đã bị thủ trưởng bắt làm tù binh…
Đường Tuệ Như nắm tay nhỏ, hướng anh đập tới.
Anh mắn chặt lấy bàn tay nhỏ của cô, thuận thế kéo một phát, cô ngã vào lồng ngực của anh, ngực cứng quá nha…
“Diệp Cô Thâm, anh vô lại!” Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô không dám nhìn ánh mắt chung quanh, cái đầu nhỏ hận không thể vùi vào thân thể của anh, làm cái đà điểu được rồi.
Cô từ nhỏ đến lớn cũng không có mất mặt như vậy!
“Như vậy sẽ tránh được rất nhiều phiền toái.” Diệp Cô Thâm nhìn thấy đầu nhỏ của cô không ngừng ngó ra lần lượt bên trái bên phải lồng ngực đều cảm thấy bất an.
Cô gái nhỏ bỗng nhiên cảm thấy trời đất quay cuồng, cô bị ôm công chúa!
“A….” Cô kinh ngạc kêu một tiếng, không ngừng dãy cái chân dài thẳng tắp, bàn tay nhỏ bé cũng đánh vào lồng ngực của anh.
Dùng sức đấm một cái, cô ủy khuấn nắm nắm đấm, thổi thổi: “Anh làm bằng thiết sao! Cứng như vậy!”
“Là em quá mềm yếu.” Ánh mắt anh hiện lên vẻ cưng chiều: “Đừng làm rộn, mọi người đang nhìn.”
“Anh biết rõ tất cả mọi người đang nhìn, sao anh còn thân hơn tôi, ôm tôi, bước tiếp theo có phải muốn tôi không?” Cô chỉ là không che đậy mồm miệng tùy tiện nói.
Nhưng hiện tại hình như cô bị ôm về hướng phòng ngủ, chẳng lẽ cô nói trúng rồi.
Cô gái nhỏ nuối một ngụm nước bọn, giọng nói mềm nhũn, duỗi nắm đấm ra, nhẹ nhàng chọc chọc lồng ngực của anh: “Chú Diệp, thủ trưởng Diệp, Diệp đẹp trai, tôi còn nhỏ, không muốn sinh hoạt giới tính sớm như vậy…”
“Bác sĩ nói, đã có cái kia sẽ ngừng dậy thì rồi, anh xem tôi mới có mười tám, nói không chừng tôi có thể cao thêm vài cm nữa, nói không chừng đến khi trưởng thành còn có chiều cao siêu mẫu đấy!” Ngón tay nhỏ của cô chọc một cái, mắt to tròn dõi theo anh: “Anh nói đi?”
“Có thuyết pháp này sao?” Ánh mắt Diệp Cô Thâm tràn đầy hoài nghi.
“Có có có!” Cô cái đầu nhỏ đốt.
“Chốc nữa đến hỏi Bách Lý.”
“…” Cô bĩu cái môi nhỏ, người đàn ông này cần gì nghiêm túc như vậy!
Đường Tuệ Như còn đang muốn giãy dụa nhưng bỗng nhiên cảm thấy ở trong lồng ngực của anh không cần phải đi đường, bị ôm cũng rất thoải máu đấy, nhất là khí tức trên người đàn ông này. Cô nghiêng đầu một cái, buồn ngủ.
Nếu không phải trước đó cô gái nhỏ đề phòng anh, anh thật sự hoài nghi mình cho cô cảm giác an toàn, như vậy cũng có thể ngủ được.
Thủ trường đại nhân ôm phu nhân nhỏ trở về, sự việc hôm nay trong quân đội hai người hôn môi, ôm công chúa lập tức truyền khắp, thậm chí truyền ra bên ngoài.
Lúc này, Đường Tuệ Như đang ngồi xếp bằng trên giường cứng, chơi game trên máy tính, cửa phòng ngủ đột nhiên bị lực lớn mở ra.
“Chú Diệp, anh thô lỗ quá rồi…” Ánh mắt cô cũng không buồn nhìn sang.
Thanh âm giày cao gót càng ngày càng gần, Đường Tuệ Như ngồi trên giường lúc này mới nghiêng đầu nhìn sang.
Tóc dài, sóng lớn? Không lớn lắm.
Trên người cô ta mặc váy xoan cổ chữ V màu tím nhạt ngọt ngào, ren ba chiều, và eo tròn có phải là gắn kim cương lấp lánh không?
Thổ hào! ( Đại gia)
Xem xét hoàn tất!
“Diệp Cô Thâm, Diệp Cô Thâm…” Đường Tuế Như không nói chuyện với người tới, ngửa mặt hô to: “Có người đẹp tìm anh!”
Cô hô xong tiếp tục cúi đầu chơi trò chơi.
Mỹ nữ bên cạnh bị không để ý đến triệt để.
Cô gái bị khóc đuổi ra khỏi cửa
Khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo của Nam Ương Ương nhìn chằm chằm vào cô đang ngồi trên giường Diệp Cô Thâm chơi máy tính, bên cạnh còn có đồ ăn vặt, váy ngủ Nhật Bản mày lam nhạt rộng thùng thình, thắt lưng buộc một cái đai lưng, kéo nhẹ một cái, bên trong có thể nhìn một cái không sót gì.
Nghe nói Diệp Cô Thâm hôn một cô gái ngay trong quân đội, còn ôm cô, thềm mếm anh nhiều năm như vậy sao có thể chịu được sự việc như vậy.
Xin cha để đến quân đội.
Cô bé này nhìn cũng chẳng có bộ dạng tiểu thư khuê các gì cả, Diệp Cô Thâm sao có thể cho phép một cô gái ở trong phòng mình làm xằng làm bậy như vậy.
Đường Tuệ Như cảm thấy ánh mắt cô ta không kiêng nể đánh giá mình, bất đắc dĩ ngẩng đầu: “Mỹ nữ, cô nhìn đủ chưa? Như cô nhìn thấy, cô muốn tìm thủ trưởng Diệp, nhưng anh ta không có trong nhà, cô qua bên tòa nhà hành chính xem đi!”
“Cô tên là gì?” Nam Ương Ương đánh giá cô, trong đầu tìm kiếm tên các con gái nhà giàu trong thành phố, nhưng không có ấn tượng nào với người trước mặt.
Cô bé này đến cùng từ nơi nào xuất hiện đây!
“Nha…” Đường Tuệ Như buông máy tính, dựa vào đầu giường, đùi thon thẳng tắp nhàn nhã bắt chéo: “Cô tìm Diệp Cô Thâm, cô hỏi tôi tên là gì, tôi nói này người đẹp, cô nhầm đối tượng rồi!”
“Tôi là hỏi cô.” Khuôn mặt thanh lệ Nam Ương Ương nhỏ nhắn trầm tĩnh.
⬅ Trước Tiếp ➡