⬅ Trước Tiếp ➡
Tuyết trời bay lả tả, có một mảnh bông tuyết dừng trước mắt anh ta, mái đầu bạc mềm mại lóa mắt cũng không tránh được tuyết phủ.
Mục Nhiên thu mắt, mi mắt cong dài khẽ rũ. Cậu đương nhiên không thể để Kỳ Tử Câm cõng.
“Đỡ tôi... một chút...”
Cậu chịu đựng cảm giác khó chịu vươn tay bắt lấy tay Alpha, ý bảo anh ta đỡ mình một chút.
Đi vào phi thuyền, trong đầu Mục Nhiên tựa như có một tổ ong vò vẽ cứ bay lung tung, ong ong không ngừng.
Cậu nằm xuống ghế sau, khó chịu nhắm nghiền mắt ôm chính mình. Nghe được Kỳ Tử Cấm ở phía trước mở ra chế độ lái tự động, cảm nhận được Alpha chầm chậm sải bước đi về phía mình, cuối cùng ngồi xổm xuống đối diện.
Chế độ lái xe tự động tốc độ khá chậm, gặp phải chướng ngại vật như chim bay này nọ nó sẽ ngừng hẳn một khoảng thời gian rồi mới bay tiếp, gặp phải mấy phi thuyền khác nó cũng né tránh như vậy.
“Cậu muốn uống nước không?”
luo
Còn chưa kịp trả lời Mục Nhiên đã cảm nhận được một ly nước ấm rót từ máy lọc nước bên cạnh kề bên khóe miệng, nhưng cậu hoàn toàn không có cảm giác muốn hé miệng ra, chỉ có thể nhẹ lắc đầu từ chối.
Một cái khăn lông bất ngờ phủ lên mặt cậu, là Alpha thay cậu lau đi mồ hôi trên trán. Mục Nhiên muốn nói với anh ta “Không cần phiền phức như vậy nhưng lại phát hiện giọng nói khàn như sốt, dứt khoát ngậm miệng không nói gì thêm.
Không khí trong không gian kín kẽ bị bao trùm bởi pheromone mùi rượu vang đỏ, dẫu Mục Nhiên đã dán miếng dán ngăn pheromone vẫn không cách nào che hết mùi vị nồng đậm đó. Cậu biết Kỳ Tử Câm vẫn luôn yên lặng nhìn mình, nhìn từ lúc xe bắt đầu chạy đến tận lúc xuống xe.
Nhưng Mục Nhiên lại không biết được... đôi mắt luôn nhìn mình chằm chằm ấy cứ như một con sói đói quan sát món ăn ngon miệng của nó, Alpha bị ảnh hưởng bởi pheromone của cậu, tay phải ân nhẫn nắm chặt thành quyền, lưỡi dao sắc bén dưới đũng quần nhô cao thành một túp lều giữa hai chân, nó cứ như vậy ngạo nghễ đứng thẳng người hướng về trần xe huyền phù.
Về lại chung cư, Mục Nhiến cả cơm cũng không kịp ăn, vừa vào được phong liền ngã người xuống giường. Trong đêm đó, cậu tiêm liên tục hai mũi thuốc ức chế mới có thể kìm lại cảm giác không khỏe trong người.
Hơn nữa mũi thuốc cuối cùng còn là một liều mạnh.
Hôm sau, Kỳ Tử Câm bất lực nhìn Omega tiêm xong thuốc ức chế lại tự do bay nhảy.
- Đây là lần đầu tiên anh ta nhìn thấy một Omega có thể lực tốt đến vậy.
“Hai ngày sắp tới cậu cố gắng đừng ra ngoài, ở nhà sẽ an toàn hơn.”
Dù hai người ai cũng không nói ra sự việc xảy ra vào hôm qua là dấu hiệu phát tình của Mục Nhiên nhưng vẫn tâm linh tương thông thống nhất trong lòng.
“Ừ, tôi sẽ không ra ngoài.”
Mục Nhiên đã tính toán xong việc hai ngày nay sẽ ở lại chung cư đọc sách. Kỳ Tử Cấm vừa ăn xong bữa sáng, quản lý, trợ lí rồi vệ sĩ, tài xế đã như ông vỡ tổ ùa vào chung cư, thợ trang điểm hóa trang cho Kỳ Tử Cấm xong đoàn người liền mênh mông cuồn cuộn rời đi.
Mục Nhiên lấy quang não, định bụng đọc sách một chút, lại gọi điện thoại cho ba của mình. Cậu đi đến gương nhìn, bởi vì ngủ không ngon nên hôm nay nhìn bản thân có hơi uể oải trắng bệch. Đi đến toilet rửa mặt, Mục Nhiên làm bản thân trong không đến mức sa sút như trước, lại dùng tay vỗ mặt làm mặt đỏ bừng.
Kết quả tốt quá hóa lốp, ba nhỏ Omega của Mục Nhiên vừa nhận video, trông thấy mặt cậu đỏ bừng liền lo lắng hỏi han:
“Mục Nhiên, mặt con sao đỏ thế? Không phải bị Alpha ở hành tinh chủ đánh đấy chứ?”
Mục Nhiên: “...”
“Ba à, ba cảm thấy tên Alpha nào dám đánh con?”
Mục Kha bên kia gật đầu, dáng vẻ như muốn nói
“Đúng nhỉ, sao ba lại không nghĩ đến”.
“Nhiên Nhiên, con ở hành tinh chủ cảm thấy thế nào?”
“Sắp khai giảng rồi, đồ dùng học tập này nọ mua đủ hết chưa? Có thiếu tiền xài không? Thiếu có thể nói cho ba nhé, cho dù người ba già này có hơi vô dụng, không có học thức, cũng không có năng lực quen biết kết giao người khác, nhưng ba vẫn dành dụm chút tiền đủ cho con đi học...”
Mục Nhiên một bên nghe miệng nhỏ của Mục Kha đóng mở liên tục, một bên hốc mắt dần chua xót.
Cậu rũ mắt, đôi mắt đẫm lệ, đuôi mắt đỏ ửng. Từ lúc Mục Nhiên sinh ra đã theo họ của ba nhỏ, cả chị gái Mục Chi Tiêu cũng vậy.
Bao năm qua, ba nhỏ Omega của cậu một mình ngậm đắng nuốt cay nuôi nấng cậu cùng chị gái như thế nào, sao cậu lại không biết chứ.
Vì che giấu đôi mắt khóc đến đỏ ướt của mình, Mục Nhiên nở nụ cười ngụy trang, nói lảng sang chuyện khác:
“Ba à, sao ba càng lúc càng lo nhiều như vậy nha? Con ở chỗ này tốt lắm, ở trong chung cư Vũ Trình, đồ dùng học tập này nọ cũng đã mua đủ, chỉ chờ khai giảng thôi.”
“Còn nữa, không thể nói bản thân mình vô dụng. Ba của con cần phải là người vĩ đại nhất tuyệt vời nhất thế gian này.”
Mục Kha bị Mục Nhiên chọc đến bật cười, hắn vốn tính tình dịu dàng, làn da trắng nõn, đôi mắt thường ngày vốn nơm nớp lo sợ nhìn về người khác lúc này trong mắt chỉ có hiền hậu yêu thương đối diện với con trai của mình.
“Ba, chuyển phát nhanh hôm qua con gửi về ba nhận chưa?”
“Có lấy rồi, ba còn bảo đấy! Sao con gửi cho ba đĩa nhạc quý như vậy? Cái tên quỷ nhỏ này, có phải đem hết tiền sinh hoạt mua album nhạc của Đỗ Ngâm cho ba rồi không?”
Mục Kha bên kia tức giận không chịu được, còn huơ nắm đấm giả vờ muốn đánh Mục Nhiên vài cái.
“Là của...” Mục Nhiên muốn nói bạn cùng phòng, nhưng lại sợ ba của mình lo, vội sửa miệng lấp liếm:
“Là bạn của con mua được trong giới, rất rẻ, con không có tiêu tiền bậy đâu.”
Giọng cậu nghẹn ngào, nói: “Ba... sinh nhật vui vẻ...”.
Mục Kha đỏ mắt, hắn không giống Mục Nhiên, không nhịn được chảy nước mắt, sau đó lấy tay quệt đi:
“Thằng bé này, chắc chắn là vung tiền hoang phí, lại còn không dám nhận...”
Mục Chi Tiêu đã ra ngoài công tác, Mục Nhiên cùng ba mình nói một hồi lâu chuyện vặt vãnh linh tinh, cuối cùng cậu hít sâu một hơi, hỏi:
“Ba à, cái tên heo chó không bằng kia có còn tìm ba không?”
Tên “heo chó không bằng trong miệng Mục Nhiên là cha ruột của cậu, cũng là tên Alpha khốn nạn hại ba Omega của cậu rơi vào hoàn cảnh khốn đốn này.
“Không có.” Mục Kha trả lời rất nhanh.
“Không thì tốt rồi.”
Mục Nhiên cứ như vậy bỏ qua chút cứng đờ trong nháy mắt của ba mình.
Ánh trăng tròn cứ như một ngọn đèn treo tròn tròn sáng rực, khi Kỳ Tử Câm về chung cư trời cũng muộn, anh ta đem cho Mục Nhiên một đống thức ăn khuya.
“Cảm ơn ông chủ Kỳ.”.
Mục Nhiên chắp tay trước ngực tỏ vẻ cảm ơn.
“Còn ông chủ Kỳ cái gì, tôi còn chưa phải đầu, cậu ăn nhanh đi, đợi lát nữa nguội hết.”
Mục Nhiên ăn xong một chút liền về phòng. Cậu đã tắm xong từ sớm, đến lượt Kỳ Tử cầm ôm đồ vào phòng tắm.
Lúc tắm, anh ta phát hiện quần áo của Mục Nhiên trong sọt. Thường ngày Mục Nhiên tắm xong sẽ mang cả quần áo đi ra ngoài bỏ vào máy giặt, lần này có lẽ quên mất không mang đi.
Kỳ Tử Câm mắt nhạy, quét mắt một cái đã thấy được chiếc quần lót màu trắng thuần khiết nho nhỏ nằm lẫn vào đống quần áo. Bởi vì tay còn ướt nên anh ta vẫn đứng dưới vòi sen mà không vươn bàn tay tội lỗi của mình đụng vào.
Chờ đến lúc anh ta tắm rửa xong, lau người ra ngoài thì trong túi quần ngủ đã nhét một chiếc quần lót bé xinh thơm ngào ngạt hương pheromone độc đáo.
“A..."
Lúc đi ngang phòng Mục Nhiên, tinh thần lực SSSS nhạy cảm làm Kỳ Tử Cấm tại thính nghe thấy thanh âm. Nhưng mà... tiếng này nghe kiểu gì cũng thấy giống Mục Nhiên thủ dâu bên trong quá vậy...
Nhưng anh ta sao có thể để bé dân đãng tự mình an ủi trong phòng đâu?
Kỳ Tử Cấm ngồi trên sô pha phòng khách, đôi chân thon dài tùy tiện để. Anh ta vùi mặt vào quần lót của Mục Nhiên, biểu tình say mê ngửi ngửi.
Mục Nhiên bên trong phòng dùng ngón tay chọt vào động nhỏ của mình, cắm đến nó chảy nước ướt dầm dề. Bên ngoài Kỳ Tử Câm hừ khẽ, vói tay vào quần dùng quần lót của Mục Nhiên cọ xát ©ôn thịt cứng rắn.
“A ha...” Mục Nhiên ở xa trong phòng, ngón tay thon dài vô tình ấn vào điểm G nhạy cảm, người run lên. Kỳ Tử Câm bên ngoài lại dùng ngón cái quét qua quy đầu, lấy quần lót bao bọc thân Côn thịt tuốt lộng.
Một con cá chà bặc to béo, hai cái tinh hoàn lớn hơi nhăn.
Một cái ngón tay thon dài trắng nõn xinh đẹp.
Một cái quần lót tam giác thơm nồng hương pheromone rượu vang đỏ của Omega.
Kỳ Tử Cấm dùng quần lót đã hôn lên miệng hoyệt nhỏ xinh của Mục Nhiên, đã âu yếm qua từng tấc da thịt cùng lông A0 thưa thớt của nơi bí ẩn đó, cọ xát ©ôn thịt đỏ đậm dữ tợn.
Bên dưới anh ta là cây gậy sẫm màu, vừa to vừa dài. Lông Côn thịt đen rậm hơi cong cọ qua quần lót của Mục Nhiên, tay Kỳ Tử Câm đè sát vải quần lót dùng nó thủ dâm con cá chà bắc của mình.
“A hự...”
Cách một vách cửa gỗ, tiếng rên rỉ khó nhịn của Omega truyền ra ngoài.
Khác với Kỳ Tử Cấm thoải mái ngồi trên sô pha, Mục Nhiên nằm trên giường dùng chăn che chắn nửa người của mình. Tay phải cong lên, cánh tay một trên một dưới hành động.
Ba ngón tay tiết vào huyệt nhỏ mềm mại đâm thọc, tiếng nước nhóp nhép cùng dị vật lấp đầy động thịt đói khát.
Miệng huyệt hồng hào dâm đãng bị chọc đến biến thành một cái lỗ nhỏ, ngón tay Mục Nhiên dài, thọc sâu vào sẽ làm móng tay tinh tế ngắn nhỏ chọc vào vách hoyệt mềm mại.
Đốt ngón tay hung hăng xoa điểm G nhạy cảm trên vách hoyệt, thịt huyệt co rút không ngừng, khoang sinh sản điện cuồng chảy nước.
“A... a..."
Mục Nhiên thoát lực khẽ kêu, mồ hôi thấm ướt tóc mái. Cậu ngửa đầu ra sau, tay phải vẫn không dừng động tác thọc vào rút ra huyệt nhỏ dân đãng.
Tầm nhìn Kỳ Tử Cấm thoáng cái bay về cửa gỗ, đôi mắt xanh biển khơi đào hoa tối dần, ẩn sau là lửa tình bốc cháy.
Anh ta nhìn cửa, phảng phất như xuyên qua nó nhìn Omega đang nằm trên giường tự xử đến dâu đãng kêu to.
Mục Nhiên nằm ngang trên giường, cậu xốc chăn mỏng lên banh hai chân ra. Huyệt non cũng vì động tác mà hé mở môi thịt.
Môi huyệt trông như thịt trai, vừa tươi ngon lại đẫm nước, thịt huyệt siết chặt ngón tay mang đến sung sướng vô tận cho nó.
“Hừ...”
Ba ngón tay chui vào hết, tay phải Mục Nhiên dùng lực đâm mạnh moi móc vách hoyệt ướt dầm dề.
Kỳ Tử Cấm “nhìn” cậu, pheromone Alpha trên người bắt đầu tản ra. Anh ta giơ chân trái lên một chút, quần lót nhỏ màu trắng bị anh ta dùng làm vật an ủi Côn thịt nóng hổi của mình cơ hồ muốn bốc cháy vì cọ xát.
Tình dục đầu tiên bốc lên một ngọn lửa trong quần Kỳ Tử Câm, theo sau là quy đầu to lớn ướt đẫm, nó như một cỗ nhiệt không cách nào xua đi chạy dọc vào tinh hoàn, làm tinh hoàn anh ta nóng bừng chất đầy đạn lửa.
“Aức...”
Trong phòng, Mục Nhiên tự chơi bản thân đến lên đỉnh, huyệt dân ào ào chảy nước xổi ướt một mảng ga giường.
Bên phía Kỳ Tử Câm, dụ© Vọng nóng cháy đối địch cùng tinh hoàn, chúng nó mày lui tao tiến một hồi, tinh hoàn run rẩy nảy lên.
Trứng dái to bự hung hăng co rụt một cái, trăm triệu con tinh taùng cứ như vậy xuôi một đường từ tinh hoàn lên qua đầu xộc thẳng ra ngoài, bắn hết vào quần lót Mục Nhiên.
⬅ Trước Tiếp ➡