Cửa phòng trang điểm bị người gõ mạnh, Kỳ Tử Câm, thợ trang điểm và một đám trợ lý cảm thấy bực bội, ai mà lại gõ cửa thô lỗ như vậy chứ.
Tiến vào từ sau đám người, một bản hợp đồng và kịch bản bị người nọ dùng sức ném mạnh vào ngực Kỳ Tử Câm.
Kỳ Tử Câm lập tức ngây ngẩn cả người, đám trợ lý xung quanh đều dùng ánh mắt chăm chú nhìn thẳng vào người nọ, Kỳ Tử Câm có chút mất mặt, túm lấy Mục Nhiên ý muốn vãn hồi cục diện xấu hổ này:
“Trước khoan hãy đi đã, chờ lát nữa anh đưa em về.”
“Tôi còn có việc, chờ anh thì không biết đến mấy giờ.”
“Bây giờ anh đưa em về.”
e
“Không cần.” Mục Nhiên xoay người, tay phải gỡ từng ngón tay của Kỳ Tử Câm đang túm lấy mình ra.
Chờ bóng dáng cao lớn tuấn mỹ kia nhẹ nhàng lướt qua rồi rời đi, trợ lý hai mắt nhìn nhau, thợ trang điểm mạnh dạn hỏi: “Anh Kỳ, cậu ta làm sao vậy?”
“Không biết, không thể hiểu được.”
Kỳ Tử Cấm rất tức giận, quăng hợp đồng và kịch bản một phát xuống dưới đất.
Buổi tối, Kỳ Tử Câm lo lắng vội vàng chạy về nhà trọ.
Quả nhiên là Mục Nhiên không có để phần cơm cho anh ta, nhưng mà cũng may anh ta ăn cơm xong mới trở về.
Trong phòng khách không bật đèn, ngoài cửa sổ, ánh trăng sáng mà lạnh lẽo đang lặng lẽ phủ lên một bên mặt của Omega, ngũ quan rõ ràng thanh tú đẹp đẽ như một bức tranh. Từng ngón tay thon dài như ngọc nhẹ nhàng lật qua lật lại trang sách, tạo ra tiếng vang rất nhỏ.
Alpha đã lừa dối mình đột nhiên trở về, dưới ánh đèn mái tóc anh ta biến thành màu bạc, tựa vào đầu gối của cậu, ngón tay lạnh lẽo trườn lên đầu ngón tay cậu, ngang ngược cắt ngang động tác đọc sách của cậu.
Alpha đưa tay vào giữa hai chân của cậu, cách một lớp quần mát xa Côn thịt cậu.
“Kỳ phát tình của tôi đã qua rồi.”
01.
Mục Nhiên cố gắng để cho giọng điệu của mình trở nên bình thường nhất có thể nhắc nhở anh ta.
“Qua rồi thì không thể làm sao?”
Kỳ Tử Câm chậm rãi nâng cái đầu đang gác trên đầu gối của Mục Nhiên lên, trên khuôn mặt anh tuấn bức người lộ ra vẻ nghi ngờ khó hiểu.
“Tôi không nghĩ thế.”
Mục Nhiên híp mắt cười khẽ, trong nụ cười có nét trào phúng, ý tứ hàm xúc, lời nói ra lại chỉ cây dâu mắng cây hòe:
“Tôi không muốn làm nô lệ của dụ© VỌHg.”
Kỳ Tử Câm vẫn chưa biết lúc chiều Mục Nhiên đã nghe được bí mật ở phòng trà nước đầy một lỗ tai, cũng không biết trong lòng cậu thầm mắng chính mình bao nhiêu lần.
“Chúng ta đây làm chủ nhân của dụ© Vọng.”
Anh ta đứng dậy, cầm lấy quyển sách trong tay Mục Nhiên, xoay người đè lên, hai ba cái liền lột quần của Mục Nhiên đến đầu gối.
Quần lót bằng vải bông màu trắng tinh khiết bị cởi ra, Kỳ Tử Cấm dùng bàn tay lạnh như băng lấy ©ôn thịt nóng rực của Mục Nhiên ra.
Anh ta dùng tay nhẹ nhàng chà xát hai cái, Côn thịt vốn đang mềm oặt cứ thế mà cương lên trong lòng bàn tay anh ta.
Tình dụ© của đàn ông rất thành thật, trung thành với dụ© vọng ở nơi sâu nhất trong cơ thể.
Bọn chúng thích chính là thích, không thích chính là không thích.
Vậy nên lúc Kỳ Tử Câm đưa Côn thịt cậu vào trong miệng, cậu không khống chế được mà “rm” một tiếng. Lần đầu tiên Mục Nhiên được người khác dùng miệng liếm láp Côn thịt của mình như vậy.
Kỳ Tử Câm cũng là lần đầu tiên giúp người khác liếm nơi riêng tư bằng miệng như vậy.
Kỹ thuật của Kỳ ảnh đế vụng về như kẻ trộm mới vào nghề, răng nanh gập ghềnh, mấy lần còn cắn trúng thân gậy của Mục Nhiên.
Mục Nhiên ăn đau suýt chút nữa thì hét lên, nhưng cũng may Alpha quay xe đúng lúc trở về quỹ đạo, hai tay anh ta cầm lấy thân Côn thịt, há miệng ngậm dụ© vọng đang nóng hổi cứng rắn vào trong miệng.
“Um, ha...”
Đầu lưỡi liếm thật mạnh lên qua đầy màu hồng mẫn cảm đang rung động kia, Côn thịt trong tay Alpha hơi run lên, vài giọt chất lỏng do tuyến tiền liệt tiết ra theo đường ống dẫn tinh rỉ ra.
Alpha vươn đầu lưỡi ra liếm một cái, cuốn toàn bộ chất lỏng vào trong miệng rồi nuốt xuống. Anh ta hơi rút ©ôn thịt ra một chút, vì muốn làm cho Omega của anh ta có được trải nghiệm tốt nhất, anh ta tiếp tục ngậm mút quanh nơi mẫn cảm nhất trên quy đầu.
Hàm răng trắng đều tăm tắp đúng lúc mắc vào rãnh quy đầu phía dưới vành đầu nấm, Alpha lắc lư đầu, nghiến răng một cái khiến rãnh quy đầu run lên.
“A... đừng cắn ở đó...”
Mục nhiên phản ứng khá kịch liệt, hai tay cậu đè bả vai Alpha xuống, nửa thân trên lộ ra ngoài run rẩy.
Alpha không có ý định buông tha, anh ta chỉnh vị trí tốt nhất, ngậm Côn thit của Omega vào trong cổ họng rồi nuốt xuống, yết hầu gắt gao bao lấy khiến ©ôn thịt sướng đến mức muốn nổ tung.
Ngón tay anh ta ma sát phía dưới trật trội của Omega, ngón tay không ngừng cọ sát vào huyệt nhỏ đang không ngừng chảy nước kia.
Anh ta thận trọng bao lấy ©ôn thịt của Omega đang bắt đầu run rẩy, trước sau khuấy đảo cùng một lúc.
Mục Nhiên đột ngột “em” một tiếng, cả người dùng sức ưỡn về phía trước. Cậu vội vàng đẩy cái đầu màu bạc của Kỳ Tử Câm ra, Kỳ Tử Câm hiểu ý, nhả ©ôn thịt trong miệng ra, Côn thịt Mục Nhiên gần như bật ra trong nháy mắt, ngay lập tức giống như tên lửa được phóng đi, từng dòng tin di©h trắng đục phun ra, bắn đầy lên bộ tây trang màu đen của Kỳ Tử Cấm.
Khẩu giao cũng cần chú ý tới việc có qua có lại.
Mục Nhiên sung sướng một hồi cũng tới lượt Kỳ ảnh đế được sung sướng.
So với Mục Nhiên nho nhã lễ độ, không biết cách là tình bằng miệng thì Kỳ Tử Câm có thể coi là cưỡi xe nhẹ đi đường quen, vô cùng thô lỗ. Mục Nhiên ngồi xổm xuống giữa hai chân anh ta, đút ©ôn thịt đang dâng trào hưng phấn thẳng tắp như lưỡi kiếm kia vào miệng của mình.
Tuy rằng Mục Nhiên không tình nguyện, nhưng cậu là kiểu người đặc biệt không thích nợ nần người khác. Cho nên cậu chủ động cầm lấy ©ôn thịt màu tím đỏ đang tản ra hơi nóng nhè nhẹ đưa vào miệng ngậm.
“Nuốt vào sâu một chút...”
Kỳ Tử Cấm dùng hai tay đặt trên đỉnh đầu Mục Nhiên, ấn đầu của cậu xuống, ép cậu nuốt vào Côn thịt của mình từ trên xuống dưới.
Con rồng tím đỏ mạnh mẽ tiến vào trong khoang miệng Mục Nhiên, như cây gậy vừa thô vừa to. Hai gò má Mục Nhiên bị banh ra, Côn thịt như roi hổ vẫn còn muốn đâm sâu vào trong cổ họng của cậu, suýt chút nữa khiến cho nước mắt của cậu trào ra, rơi xuống dưới.
Cậu vừa dùng đầu lưỡi liếa láp vách tường thịt trên thân vật đỏ như lửa của Kỳ Tử Câm, một bên dùng tay xoa nắn hai túi tinh hoàn to lớn nặng chị©h bên dưới ©ôn thit.
“Nhanh lên chút nữa...”
Kỳ Tử Cấm ghét bỏ động tác chậm chạp của Mục Nhiên, dứt khoát ôm lấy đầu cậu. Bàn tay to lớn của Kỳ Tử Cấm di chuyển lên xuống, Mục Nhiên cũng theo đó mà phun ra nuốt vào thứ thô to như cánh tay của Kỳ Tử Cấm. Mỗi lần anh ta đều muốn ©ôn thịt nóng rực cương cứng của mình được nuốt đến tận sâu trong cổ họng. Yết hầu phía dưới bị Côn thit lớn mang theo hơi vị tanh nồng của Kỳ Tử Cấm mạnh mẽ ép vào.
“Um, um...
Bị thao đến mức cổ họng mở ra là cái cảm giác cực kỳ khó chịu. Có cảm giác muốn nôn khan nhưng lại nên không được. Mục Nhiên cẩn thận thu hàm răng lại tiếp tục nuốt ©ôn thịt vào, cái miệng của cậu hoàn toàn không thể lựa chọn, hai hàng lông mi đã thấm ướt nước mắt.
Hai bao tinh hoàn bị cậu xoa nắn lắc qua lắc lại, lông A0 của Kỳ Tử Câm vừa dày vừa xoăn màu vàng nhạt đâm thẳng vào mặt cậu. Cậu gần như vùi cả người vào trong đám lông A kia, đại Côn thịt thì “cười khúc khích, khúc khích mà chịch yết hầu của cậu. Cậu ngồi xổm trên mặt đất gần như chết lặng, hoàn toàn không biết đã ăn bao lâu rồi.
Ăn liếm Côn thịt đã nhanh chóng trở thành một loại bản năng của Mục Nhiên, Kỳ Tử Câm sảng khoái không thôi, hai mắt đỏ tươi, anh ta ngửa cổ thở ra một tiếng. Ngay sau đó, thắt lưng của Kỳ Tử Cấm dùng sức đâm mạnh về phía trước, rồng lửa nóng bỏng cứng rắn đâm vào nơi sâu nhất trong cổ họng, từng luồng tinh d©h cuồn cuộn trút thẳng xuống cổ họng Mục Nhiên.