⬅ Trước Tiếp ➡
Hứa Thâm Thâm tỏ vẻ thản nhiên: "Vậy tôi nên ở đâu?"
 
Bạch Phu Nhân nhíu mày, ánh mắt không vui.
 
"Ông nội..." Bạch Viện Viện và Diệp Mạc Phàm đi tới, nhìn thấy Lệ Quân Trầm xuất hiện ở đây, trong mắt hiện vẻ kinh ngạc.
 
Bạch Quang Huy nhìn thoáng qua Bạch Viện Viện, rồi nhìn Diệp Mạc Phàm bên cạnh cô ta, ánh mắt ảm đạm không rõ: "Viện Viện, đây là chú của con."
 
"Chú?" Bạch Viện Viện vô cùng ngạc nhiên, đường đường là Lệ Quân Trầm, không ngờ là chú của mình.
 
Diệp Mạc Phàm đã biết chuyện này, chẳng qua vẫn thấy ngạc nhiên.
 
Rất muốn biết rõ chuyện này là như thế nào?
 
Bạch Viện Viện nhìn về phía Bạch phu nhân bên cạnh, ánh mắt run lên, chắc là có liên quan tới người bà mới được cưới vào này?
 
Lệ Quân Trầm nhìn thoáng qua Bạch Viện Viện, ngữ khí lạnh lùng: "Đừng có nhận người thân linh tinh."
 
Vẻ mặt Bạch Quang Huy lập tức trở nên lạnh lẽo.
 
 Bạch phu nhân nhìn Lệ Quân Trầm dịu dàng nói: "Quân Trầm, dù sao ông ấy cũng là cha dượng của con."
 
"Không nuôi tôi được ngày nào, tôi sẽ không nhận." Lệ Quân Trầm lạnh lùng nói: "Tôi đến không phải để nhìn sắc mặt của bà, chẳng qua là tới cùng với Thâm Thâm."
 
Bạch Phu Nhân hơi chao đảo một chút, Lệ Quân Trầm lại vì một người phụ nữ không có liêm sỉ mà chống đối mình.
 
"Tôi đưa cô đi ăn gì đó." Lệ Quân Trầm không hứng thú ở cùng với mấy người này, kéo Hứa Thâm Thâm đi qua bên cạnh.
 
Hứa Thâm Thâm kéo cánh tay anh, khẽ nói: "Lệ tiên sinh, tôi có thể tò mò một chút không?"
 
Lệ Quân Trầm lấy một ly Champagne từ người phục vụ đi qua, ngón tay thon dài lắc nhẹ ly rượu: "Được."
 
"Cha mẹ ruột của anh là ai?" Hứa Thâm Thâm tò mò hỏi.
 
Lệ Quân Trầm cúi đầu nhìn cô, còn tưởng là cô đã biết một chút chuyện của Bạch gia hoặc là mẹ nuôi.
 
Giọng điệu anh lạnh lùng: "Cô không biết, bọn họ đã chết vì tai nạn xe vào mười chín năm trước rồi ư."
 
Hứa Thâm Thâm có chút ngạc nhiên, thì ra anh cũng giống như mình, đều là cô nhi.
 
Năm nay anh 29 tuổi, mười chín năm trước mới mười tuổi mà thôi, mất đi cha mẹ, nhất định rất đáng thương.
 
"Lệ tiên sinh, sinh nhật anh là lúc nào?" Hứa Thâm Thâm lại hỏi.
 
"Mười một tháng một." Lệ Quân Trầm khẽ trả lời.
⬅ Trước Tiếp ➡