Chương 11
và Lý Khinh bình tĩnh nằm trên giường, người phụ nữ cách vách vẫn còn đang rên ɾỉ, âm thanh thống khổ nhưng dường như rất hưởng thụ.
Nghe xong một lát, hai người không khỏi xấu hổ, Lý Khinh ngoài miệng không nói nhưng ánh mắt khát vọng rõ ràng.
Căn Tử suy nghĩ rất lâu, cười gượng “Bức bách thật, đại ca anh nhịn quá lâu rồi.” “......” Đúng thật là Lục Cường lâu rồi không làm chuyện ấy, tính thời gian chắc cũng tầm sáu bảy năm.
Bản thân anh ta không phải là người tốt, trước đây căn bản khinh thường tới chỗ thế này.
Lần đầu đến, không có nhiều cảm giác lắm, phụ nữ đối với anh ta mà nói không có gì khác nhaụ Anh vờn người phụ nữ kia lăn qua lộn lại ép buộc mấy lần, cô ta mới vừa rồi còn rất hăng hái, bây giờ trên người thở gấp gáp, ngón tay thon dài phủ trên cơ ngực cường tráng của anh, đầu ngón tay ma xát xoa xoa, lưu luyến.
Lục Cường một tay bắt lấy cổ tay của cô ta, cố định trên không trung, không để cô ta chạm vào.
Sức lực khıêu khích, nhìn chằm chằm vào gương mặt cô ta, ánh mắt lạnh lùng tàn khốc, không chút dịu dàng.
Cuối cùng, Lục Cường nhắm mắt lại, trong đầu bỗng nhiên hiện lên hình ảnh khác.
......
Trời đầy mây, mưa bụi triền miên, ngã tư đường, một bóng hình màu trắng mơ hồ.
Bên tai là gương mặt giả vờ trấn định cùng với giọng nói yếu ớt, anh nhìn thấy rõ mặt cô, khéo léo trắng noãn, mặt đầy đau thương.
Mái tóc ướt sũng dính trên má, không biết là nước mưa hay nước mắt, cả người cô chật vật.
Cô vô số lần đứng trong màn mưa, màu sơn tràn ra khóe môi nhìn rất diêm dúa và đáng thương.
Trái tim Lục Cường khẽ đập, không ngừng quan sát cô.
Cô mặc một chiếc váy màu trắng, ngực nở eo thon, từ phần háng đến cẳng chân hình thành một đường cong.
Tầm mắt nhịn không được anh liền nhìn qua, nửa bộ ngực đều lộ ra, làn da mềm mại màu trắng, nước mưa ẩm ướt tiến vào khe rãnh thật sâụ.....
Anh nghĩ đến tuyết ở quê nhà, nắm trong tay, có thể tạo thành một chiếc bánh bao thật lớn, mềm mại và tinh khiết, không vướng bụi trần như trong thế giới tối tăm của anh, là một châu báu xa xỉ nhất.
Lục Cường hung hăng cắn răng, gầm nhẹ một tiếng tràn ra yết hầu, chỉ mới một khắc, anh nghe thấy trong lòng mình hình như có tiếng suối chảy leng keng, ý niệm điên cuồng xuất hiện, anh cảm thấy kích động và thỏa mãn, nhưng ý niệm này chỉ kéo dài vài giây, thân thể cực lạc căn bản không thể thay thế được nội tâm hư không.
Anh nỗ lực không muốn nhớ tới, bỗng dưng anh rút người ra đứng dậy, cởi ‘bao cao su’ ném trên mặt đất, cầm khăn giấy lau lau, khom người mặc quần áo vào.
Tổng cộng anh lưu lại trong đó một giờ đồng hồ, sau đó anh hướng đại sảnh ngồi xuống sofa, đốt thuốc.
Căn Tử đi tính tiền.
Người phụ nữ trong phòng cũng bước ra, bộ dạng phù phiếm, tư thế khó chịụ Đối với loại cố chủ này, các cô đều yêu ghét rõ ràng, gương mặt anh tuấn lại còn sung sức, chỉ là không biết thương hoa tiếc ngọc, phần lớn chỉ để bản thân hưởng thụ.
Cởi quần lên giường, mặc quần xuống giường.
Lạnh bạc vô tình, không khác gì thứ người mất nhân tính.
Người phụ nữ nũng nịu ngã ngồi lên người Lục Cường “Anh ơi, có thời gian thì nhớ đến đây.” Lục Cường nhẹ nhàng bật hơi, không trung xuất hiện một vòng khói mờ mịt, chậm rãi khuếch