Chương 25
tiêu chuẩn, hơn nữa lực tay rất ổn định, không run mà nhanh chuẩn độc.
Mũi dao chậm rãi cắt qua cánh tay người đàn ông trung niên, lộ ra vân da và mạch máu, mùi máu tanh bắt đầu tràn ngập không khí.
Động tác trong tay vô cùng lưu loát, tao nhã, không giống như đang giải phẫu, ngược lại giống như đang điêu khắc một tác phẩm nghệ thuật, động tác trong tay như đã được làm cả trăm lần, lưỡi dao chậm rãi từ từ để lộ xương trắng.
Máu tươi tràn ra, bao tay cô dính đầy vết máu, rõ ràng cảnh tượng rất máu tanh nhưng vẻ mặt cô vẫn rất lạnh nhạt.
"Rạch xuống từ vân da, sẽ khiến vết cắt trông đẹp hơn nhé, nhớ kỹ đó..., tại vị trí này trên cánh tay sẽ là xương cục, hình dạng rất đẹp." Lúc này đúng như cô nói, livestream lớp học giải phẫụ Cổ ngẩng đầu nhìn màn hình ảo, Cấm Bạch mỉm cười, vươn đầu lưỡi hồng nhạt liếm khóe môi có hơi khô nứt, một đôi mắt sáng trong như sao trời, hoàn toàn không hợp với tình huống máu tanh trước mắt.
"Nhớ kỹ chưa?" Giống như giáo viên đang dặn học trò nhà mình.
Làn đạn lúc này...
# Nhìn thấy cảnh này, lý trí nói cho tôi biết, chúng ta phải báo cảnh, nhưng vì sao, tôi lại bị hấp dẫn thế này?
?
?
# Không phải ảo giác của đồng chí, tôi cũng bị nụ cười kia hớp hồn rồi...
chắc tôi bị bệnh á...
# Tra nam này bị trừng phạt đúng tội, hừ hừ, chủ livestream vô cùng chính nghĩa # Má nó, má nó, muốn chết quá Vì sao quang não của tôi không thể quay lại livestream hả?
?
Chủ livestream chắc đang ở cổ đại, chúng ta ở đây báo cảnh sát cũng vô dụng mà?
?
# Mẹ nó, livestream hiện trường giết người luôn...
QAQ, nổi da gà rồi, nhưng vì sao tôi lại thích thế này.
# +1 # Vì sao cảnh tượng hung tàn này, tôi lại thấy được tiểu thiên sứ hả QAQ...
# Chắc tôi cũng điên rồi, trong nháy mắt vừa rồi, tôi cũng thiếu được tiểu thiên sứ...
...
Màn đạn điên cuồng, trong khoảng thời gian ngắn, số người xem livestream biến thành 112 người.
Quả cầu màu bạc 114 trôi nổi ở giữa không trung, nếu nó có mặt thì vẻ mặt nhất định rất phức tạp.
……… "Ngươi này là kẻ điên Kẻ điên Có phải cô bị bệnh tâm thần không?
?" Bởi vì không có tiêm thuốc tê, cho nên Trương Chính Lương bị trói cảm nhận được đau đớn rõ ràng lúc lưỡi dao cắt qua làn da, sau đó thịt bị róc xuống từng miếng, đau đớn khiến ông ta điên cuồng, ánh mắt đỏ bừng, nào còn dáng vẻ hiền hậu lúc dụ người.
Nhưng mà nà lý trí còn lại ép ông ta không được quá mức kịch liệt, để tránh Cấm Bạch thật sự nổi điên, cắt đứt động mạch chủ của ông ta.
"Bệnh tâm thần?" Cấm Bạch thoáng dừng tay, nhìn về phía Trương Chính Lương, đuôi mày khẽ nhếch, cái lưỡi hồng liếm môi trên, đôi mắt tối tăm không cảm xúc.
"Xem ra, chú Trương rất thông minh nha...
cháu thật sự bị tâm thần, hơn nữa bệnh còn cực kỳ nghiêm trọng, cho nên mới tìm đến chú để điều trị đó chú là bác sĩ chủ trị của cháu mà, chú quên rồi sao?" Nhìn Trương Chính Lương trợn tròn mắt trên mặt đất, Cấm Bạch có vẻ hơi thất vọng, sau đó lại mở miệng.
"...
Bác sĩ Trương thế này, thật đúng là khiến bệnh nhân như cháu phải thất vọng...
Thiệt cho cháu không ngại cực khổ, muốn tới tặng quà cảm ơn chú..." Giọng nói hết sức dễ nghe, nhưng nghe vào trong tai Trương Chính Lương lại giống như ma âm