⬅ Trước Tiếp ➡

chợ đêm bán mới được giá cao, nếu còn làm hỏng như lần trước, ông mày khoét của chúng mày ra thay." Tên đàn ông béo mở miệng, trên gương mặt dữ tợn rung rung.
Mấy người khác nghe thấy thế thì sợ hãi, bước lên phía trước, chuẩn bị kéo Cấm Bạch đến bàn phẫu thuật, bỗng đúng lúc này lại thấy Cấm Bạch vốn hấp hối, chủ động đứng lên, thân thể lung lay.
"Các chú, cháụ..
cháu sẽ không chạy trốn, các chú muốn giết cháu sao?
Đừng mà, được không." Cấm Bạch đứng lên, co rúm người lại, quần áo trên người dính máu, trông vô cùng tiều tụy, sắc mặt trắng xanh, trong suốt tựa như bất cứ lúc nào cũng có thể biến mất, cô cắn chặt môi dưới, có vẻ như rất sợ, chỉ có thể dùng hai tay ôm lấy quần áo, mở to mắt nhìn mấy người đàn ông trước mặt, con ngươi vô cùng sạch sẽ, mang theo sự hồn nhiên, mái tóc đen tuyền mềm mại rối bời mang theo vài phần mỹ cảm, phối hợp với gương mặt trẻ con thanh thuần, vô hại, đáng thương tội nghiệp, tinh xảo như thiên sứ, chỉ có điều, tại nơi đáy mắt không ai thấy đang dâng lên sự u ám.
Dáng vẻ này, là người nhìn thấy thì chỉ có hai loại cảm giác, hoặc là thương tiếc, hoặc là nổi lên dục vọng muốn chà đạp, phá hủy.
Lúc này, cảm giác đầu tiên của mấy người đàn ông trước mắt chính là chà đạp, muốn tận tình chà đạp thiếu nữ như búp bê vải trước mắt.
"Ha ha...
Thật không ngờ, nơi này còn có một cô bé có tư sắc bậc này..." Tên đàn ông mập mạp sáng cả mắt, trong mắt mang theo ý dâm, nhìn vẻ mặt đơn thuần, dáng vẻ lạnh run của Cấm Bạch thì miệng nói.
"Em gái, em không phải sợ, nếu ngoan ngoãn nghe lời chú, hầu hạ chú cho tốt, chú sẽ thả em đi." "Thật sao?" Giọng nói thiếu nữ trong trẻo mang theo vài phần chần chờ, tựa như người chết đuối, vớ lấy cọng rơm cứu mạng cuối cùng, ánh mắt vốn tràn ngập sợ hãi lại le lói chút ánh sáng, vô cùng đơn thuần, như hoàn toàn không biết người trước mắt có ý gì.
"Đương nhiên là thật...
nào...
đi theo chú." Tên đàn ông mập mạp bị dáng vẻ này của Cấm Bạch, chọc hoàn toàn không còn lòng dạ nghĩ đến chuyện khác, vội vàng đi đến kéo Cấm Bạch đi vào trong nhà.
Mấy người đàn ông đằng sau thấy vậy thì cực kỳ hâm mộ nhìn tên đàn ông mập mạp, hắng giọng cười mở miệng.
"Lão đại, đừng chơi quá tay, chơi chán rồi, nếu không ngại thì cho các anh em cùng chơi với..." "Ha ha, vừa nhìn là biết hàng ngon, hương vị nhất định mất hồn." ...
Lúc này, trong phòng, người đàn ông mập mạp vặn vẹo thân hình, vẻ mặt hoảng sợ nhìn người trước mắt, máu tươi trên mặt chảy ròng, trên người lại hoàn hảo không một vết thương, vết dao vô cùng nhẵn nhụi, khiến cho người ta đau đớn nhưng lại không thể chết ngay lập tức, bấy giờ ông ta bất chấp vết thương, bởi vì miệng còn đang bị nhét vải cho nên chỉ có thể phát ra mấy tiếng ư hử hoảng sợ, không ngừng lắc đầu, không ngừng vặn vẹo thân hình muốn lui về phía saụ Cô không phải thiên sứ, cô là ma quỷ.
"Chú ơi...
chú đang trốn gì vậy, vừa rồi không phải chú còn nói, muốn cháu hầu hạ chú chu đáo sao, giờ chú cứ để mặc cháu vậy chính là nói lòi không giữ lời đó." Trong tay Cấm Bạch cầm một con dao phẫu thuật bị rỉ sắt, đó là lúc vừa ra ngoài cô mò được, lúc này trên thân dao rỉ sắt đã


⬅ Trước Tiếp ➡