⬅ Trước Tiếp ➡

thưởng thức khẩu súng cô chiếm được, ngón tay mảnh khảnh chạm vào cò súng, họng súng tối om có thể bắn ra viên đạn bất cứ lúc nào.
Khóe miệng cô có dính vết máu, khiến cánh môi đỏ tươi, một đôi mắt lấp lánh như sao, nụ cười mang theo sự dịu dàng cùng vẻ hiểu chuyện.
"Các chú là đang chê cháu hầu hạ không tốt sao?
Vì sao lại sợ cháu chứ...
rõ ràng cháu không làm gì các chú mà, không phải đã nói trước là sẽ thả cháu đi à." Cô đứng dậy, đi tới trước mặt người đàn ông quất roi cô, cười khanh khách.
"Tha cho tôi...
Tha cho tôi...
cô...
cô có thể đi rồi, chúng tôi tuyệt đối không ngăn cản cô, cô thích cái gì, tôi đều có thể cho cô." Người đàn ông trung niên nằm trên mặt đất lạnh run, nghĩ đến tình trạng thảm hại của người đàn ông mập mạp vừa rồi, ông ta suýt nữa tè ra quần, lúc này chỉ hận sao lại vớ phải sát tinh, rõ ràng trước đó người vẫn còn rất tốt, chẳng hiểu sao sau khi tỉnh lại lại thành ra thế này.
"Thật sao?" Cấm Bạch như đứa bé được khen, ánh mắt lấp lánh, mang theo vui sướng, đến nụ cười trên môi cũng trở nên ngọt ngào chân thành hơn.
"Thật, thật, chỉ cần tôi có, tôi đều cho cô, chỉ cần cô tha cho tôi một mạng " Ông ta vội vàng gật đầu như sợ mình nói chậm.
"Vậy được rồi, tặng mắt chú cho cháu được không, tuy rằng trông có có hơi xấụ" Cấm Bạch chớp mắt, miễn cưỡng ra vẻ nhượng bộ, vươn tay sờ mắt người đàn ông, giống như đang cân nhắc thứ này có đáng để mình cất giữ hay không.
Giọng điệu lạnh nhạt, nhưng lại khiến lông tóc người đàn ông trung niên dựng đứng.
"..." 114 cứng ngắc lơ lửng trong không trung, nó là người tốt, người ở hành tinh này đều hung tàn thế sao.
...
Người bị nhốt trong lồng, lớn có, nhỏ có, thiếu niên có, bất kể trước kia bọn họ có thân phận gì, hiện giờ đều không quan trọng, bọn họ đều biết vận mệnh tương lai mình như thế nào, phụ nữ may mắn thì có thể bán đến vùng núi xa xôi làm vợ, còn đàn ông may mắn thì có thể bị làm cho tàn phế, sau đó bán cho người khác trở thành công cụ xin ăn đầu đường, mà số phận đáng sợ nhất, đại khái chính là mất mạng, bị đám ma quỷ kia đưa lên bàn phẫu thuật, bị móc khí quan, khí quan bị mang đến chợ đêm bán, thi thể bị ném vào lò hỏa táng.
Bất kể là vận mệnh nào, đều khiến người ta tuyệt vọng.
"Xình xịch...
lộc cộc..." Trong căn phòng yên tĩnh vang lên tiếng bước chân lảo đảo, bọn họ theo tiếng nhìn lại thì thấy thiếu nữ váy trắng, trên người lấm tấm máu, nhất là nơi bả vai bị thương rất nghiêm trọng, còn đang không ngừng rỉ máu, sắc mặt cô tái nhợt, mang theo vẻ kiên cường nhẫn nhịn, lúc này cô đang đi về phía đám người.
"Bọn họ nội chiến rồi, sau cùng chỉ còn lại một người, tôi nhân cơ hội đánh ngất xỉu, hiện tại tôi tới cứu mấy người." Giọng nói thiếu nữ suy yếu, gương mặt tái nhợt, nụ cười thuần túy, giống như thiên sứ giáng xuống địa ngục giải cứu mọi người, người ở đây vốn đã không còn hi vọng, lúc này trong mắt lại dấy lên hi vọng, đồng thời cũng khắc sâu hình bóng thiếu nữ vào trong đầu, khó mà tin nổi, cô vừa mới chịu sự ngược đãi không thuộc về mình, mặc cho mình đầy thương tích, vẫn bất chấp nguy hiểm tới cứu bọn họ, chứ không phải bỏ trốn một mình, nếu


⬅ Trước Tiếp ➡