Chương 18
hai cái lên mông Ninh Tri Đường “Mặc thêm quần vào.” Ở nhà cô mặc theo sở thích của Lộ Ngôn Quân, trên người chỉ có chiếc áo sơmi trắng của hắn.
Thành Diệc Cẩn trêu “Cậu không mua cho bạn gái được bộ quần áo luôn à?” Rõ ràng Lộ Ngôn Quân có rất nhiều tiền, ở biệt thự lớn, đi xe sang, lại còn thường xuyên đổi xe mới.
Thế mà… Lâm Tiêu Cảnh đến trễ hơn vài phút.
Ba người có chuyện muốn bàn nên tụ họp trong thư phòng.
Đột nhiên, tiếng gõ cửa vang lên từ bên ngoài.
Sau khi có tiếng đáp lại, Ninh Tri Đường mở cửa nhưng không vào, mà chỉ đứng ngoài hỏi Lộ Ngôn Quân “Em có thể ra ngoài một lát không?” “Đi bao lâu?” “Không lâu lắm.” “Không lâu là bao lâu?
Anh cần một thời gian cụ thể.” Chỉ mới hai ngày không gặp, trông cô tiều tụy hơn nhiều, sắc mặt nhợt nhạt, yếu ớt.
Ánh mắt Lâm Tiêu Cảnh chỉ lướt qua mặt cô, không dừng lại quá lâụ Cô nói chuyện với Lộ Ngôn Quân cứ như một con mèo nhỏ bị ngược đãi, thật cẩn thận, e dè.
Lâm Tiêu Cảnh thầm nghĩ Chẳng lẽ anh Lộ có khuynh hướng bạo lực gia đình?
Nhưng không thấy trên người cô có dấu vết gì của việc bị ngược đãi cả.
“Một tiếng.” Lộ Ngôn Quân nhanh chóng trả lời, mặc dù không đồng ý, nhưng nhìn thấy Ninh Tri Đường đứng ở cửa không muốn rời đi, còn trông như sắp khóc, cuối cùng hắn vẫn mềm lòng đồng ý.
“Đi sớm về sớm.” Lâm Tiêu Cảnh nhìn cách hai người họ cư xử mà cảm thấy ngột ngạt.
Thành Diệc Cẩn cũng nghĩ nếu tiếp tục như thế, người phát điên sẽ không phải là Lộ Ngôn Quân vì hắn đã đủ điên rồi.
Người điên nhất định sẽ là Ninh Tri Đường.
Làm bạn với nhau, Thành Diệc Cẩn từng định khuyên hai câu, nhưng nghĩ lại cũng không phải chuyện của mình.
Tình trạng tinh thần của Ninh Tri Đường đối với anh ta mà nói thì không hề quan trọng.
Hai người này đang yêu một cách rất kỳ lạ, khiến Thành Diệc Cẩn tự hỏi, liệu Lộ Ngôn Quân sẽ là người buông tay trước hay Ninh Tri Đường sẽ bị ép phát điên trước?
Thành Diệc Cẩn hiểu rõ Lộ Ngôn Quân, nên khả năng thứ hai càng lớn hơn một chút.
Ninh Tri Đường đi ra hiệu thuốc, mua thuốc và nước khoáng để uống cùng, còn mua thêm vài hộp bao cao sụ Vẫn còn hơn nửa tiếng nữa mới đến giờ hẹn, cô ngồi xuống ở ghế công viên, ngắm nhìn những người già tụ tập chơi bài, chơi cờ.
Cô đang mải mê xem thì bỗng nhiên nghe thấy giọng một cô gái bên cạnh “Chào, lại gặp nhau rồi.” Là bạn gái của Lâm Tiêu Cảnh, cô biết người này.
Cô ấy ngồi xuống bên cạnh Ninh Tri Đường.
Mặc dù phản ứng của Ninh Tri Đường rất nhạt nhẽo, nhưng cô ấy vẫn nhiệt tình nói chuyện với cô.
“Sao cô lại ngồi đây một mình thế?” “Ra ngoài hít thở không khí thôi.” Trong nhà ngột ngạt quá.
Đây là lần đầu tiên từ khi gặp Ninh Tri Đường, cô trả lời một câu dài như vậy, dù chỉ có năm chữ.
Giọng cô rất dễ nghe, êm dịu và nhẹ nhàng, giống như vẻ ngoài ôn hòa của cô, khiến người khác khó có thể tưởng tượng cô sẽ tranh cãi với ai.
Có lẽ khi cười, cô sẽ càng đẹp hơn, nhưng thật khó thấy cô cười.
Nụ cười hiếm hoi, bất kể lúc nào đều rất nhạt nhòa, biểu cảm không mấy thay đổi.
Cô gái ngồi cạnh Ninh Tri Đường có vẻ thấy đây là duyên phận, liền đề nghị “Cùng đi dạo một chút nhé?” Ninh Tri Đường lắc đầu “Tôi sắp phải về rồi,