Nam nhân vừa mở mắt ngay lập tức thấy bóng lưng trắng nõn thon thả đang đong đưa trên cơ thể mình, theo phản xạ tự nhiên hắn dùng một tay túm gáy nữ nhân, một tay khác tóm lấy hai cổ tay của cô lôi ra phía sau, hông thúc ma͙nh lên một phát mạnh mẽ đâm côn thịt vào tɾong đè cô quỳ xuống.
Hắn nắm cằm nữ nhân xoay khuôn mặt nhỏ nhắn lại, mặt hắn kề sát khuôn mặt của cô, tay dịch xuống dưới cổ cô bóp chặt, giọng nói của hắn trầm thấp khàn khàn do lâu ngày không nói chuyện “Cô là ai?”
Tiêu Vệ biết sau khi bản thân mình luyện được võ công kia liền có sự thay đổi rất thần kỳ. Không những thươռg thế được lành lại hoàn toàn, bản thân như được thai thai hoán cốt, nội lực tɾong đan điền giống như là vô tận.
Hơn nữa hắn không biết từ bao giờ hắn liền có ý thức lại, hắn biết mình được một nữ nhân cứu, lại được nàng chăm sóc hàng ngày. Qua giọng nói ngọt ngào của nàng, hắn biết nàng là một nữ nhân trẻ, lại thấy nàng này gọi hắn là phu quân nên hắn cho nữ nhân này ái mộ diện mạo của mình đã tự chủ trương.
Hắn ngoài ý thức thanh tỉnh thì thân thể không thể cử động, bị nàng mạo phạm hắn không có chút phản cảm, trái lại cơ thể vô cùng sung sướng khát vọng.
Khi tỉnh dậy, Tiêu Vệ liền biết nữ nhân đang nhún nhảy trên người hắn cùng nữ nhân triền miên cùng hắn mấy tháng nay đều là một người. Thế nhưng thân thể hắn phản ứng rất nhanh chóng mà khống chế nàng, lực đạo ở tay hắn cũng gia tăng.
Lưu Tư Kỳ đang sung sướng thì bị giật mình hoảng sợ, cô bị nam nhân từ phía sau bắt lấy chặt chẽ, lại nghe hắn hỏi liền sợ hãi mà đáp “Chàng chính là phu quân của ta, ta nhặt được chàng tɾong núi…”
Tiêu Vệ trước giờ không phải người hiền lành, hắn không vì nữ nhân này tỏ ra đáng thươռg mà thươռg cảm tha cho nàng. Hắn dùng cả hai tay và côn thịt dưới thân khống chế lấy nàng ép buộc nàng nói ra.
Lưu Tư Kỳ trước đó đã nghĩ ra một câu chuyện, nếu như trên đời này có chuyện tu luyện võ công cái thế thì cũng sẽ có xem tướng xem bói, thấy trước một chút tương lai. Thế nên Lưu Tư Kỳ liền nói rằng bà nội mình khi còn sống đã dặn dò mình ở lại nơi này chờ phu quân của mình xuất hiện, mà mình sẽ gặp chàng tɾong một hang đá.
Lưu Tư Kỳ có kinh nghiệm diễn xuất đã mấy thế giới, đôi mắt to lúng liếng thành thật khiến Tiêu Vệ không thể không tin. Hơn nữa chính hắn còn gặp được chuyện võ công thần kỳ thì việc xem bói xem tướng cũng không phải khó tin.
Tiêu Vệ ngủ say 3 năm, cơ thể cao lớn của nam nhân 17 tuổi mặc dù luôn trầm ổn lí trí từ nhỏ, nhưng lúc này tính cách hắn vẫn còn một chút hiếu thắng chưa trưởng thành của thiếu niên 14 tuổi. Thấy nữa nhân trần trụi e ấp tɾong ngực, nàng nhỏ nhắn xinh đẹp, làn da trắng hồng khỏe mạnh, hắn liền nhẹ giọng hỏi “Tiểu muội, ta đã bất tỉnh bao lâu rồi?”
Lưu Tư Kỳ nghe vậy tɾong bụng nghĩ “muội cái đầu ngươi, đợi ngươi biết tuổi của ta cho ngươi bất ngờ”, thế nhưng ngoài miệng lại ngại ngùng nói “Từ lúc ta tìm được chàng tɾong hang đá tới giờ đã 3 năm”.
Tiêu Vệ nghe vậy không khỏi bất ngờ, vốn tưởng rằng bản thân hôn mê 3 tháng đã là nhiều, thế nhưng không ngờ đã qua lâu như vậy. Bên ngoài kia có lẽ mọi người đã nghĩ hắn chết rồi, đã hơn 3 năm, mọi thứ chắc chắn thay đổi rất lớn. Chuyện triều chính, phe phái tranh giành quyền lực tɾong triều đình không biết đã được giải quyết chưa hay sẽ phức tạp hơn. Năm xưa hắn chính là vì lý do này mà bị cuốn vào, sau đó bị hôn mê ở nơi này 3 năm.