Nghiêm Ngọc Bích nhẹ nhíu mày, “Muốn tôi giúp bà thế nào? Nghi Linh, tôi nói cho bà nghe, nếu như bà muốn tôi dùng thủ đoạn y học nào đó giết cô gái kia thì tôi không chỉ không giúp bà mà còn ngăn cản bà không được làm như vậy!”
Trịnh Nghi Linh vừa nhìn thấy Nghiêm Ngọc Bích nghiêm túc thì lập tức nói: “Không không không, sao tôi lại muốn bà đi làm mấy việc mất nhân tính như thế chứ. Tôi chỉ muốn nhờ bà giúp tôi, đưa cho cô bé kia một khoản tiền, chỉ cần bà đuổi cô ta đi là được rồi, tốt nhất là đưa đến nơi mà A Trì không tìm được côta, mãi mãi không quay về. Chí ít là trước lúc A Trì kết hôn thì đừng cho cô ta quay về. Như vậy có được không?”
Nghiêm Ngọc Bích nhìn thẳng vào mắt bà, “Vậy nếu như tôi không giúp bà thì sao?”
Lần này Trịnh Nghi Linh không né tránh ánh mắt bà ấy, kiên định trả lời, “Ngọc Bích, nếu như ba không đồng ý giúp tôi vậy thì chuyện này tôi sẽ nhờ người khác làm, về phần số phận cuối cùng của cô gái kia thê nào đây? Tôi sẽ không lo lắng!”
Nghiêm Ngọc Bích đột nhiên nghĩ tới vài cô gái bị mất tích ngây thơ vị đưa đến một chỗ nào đấy làm phò, hoặc là bị sá hạt, bà nhẹ thở ra, đồng ý việc này, “Được rồi! Chuyện này tôi sẽ xử lý giúp bà!”
Sau đó hai người bàn bạc phương án hành động, Trịnh Nghi Linh liền sắp xếp cho Nghiêm Ngọc Bích đi xe đến chỗ Tiêu Trì Phong.
Lúc sắp đến quân đội, Trịnh Nghi Linh mới gọi điện cho Thôi Trí Thành.
Thôi Chí Thành vừa nghe tin phu nhân sắp đến thì giật mình.
Anh ta vội vàng chào hỏi các sĩ quan có quân hàm trong văn phòng rồi dẫn theo một đám người đi nghênh đón.
Anh ta vừa đi đến cổng chính của tòa văn phòg thì một chiếc xe màu đen bí ẩn đi đến.
Thôi Chí Thành vội vàng chạy tới, tự mình mở cửa xe đón Trịnh Nghi Linh.
“Hoan nghênh phu nhân đã đến quân đội, tôi đã không tiếp đón từ xa, xin phu nhân thứ tội.”
Trịnh Nghi Linh nhìn anh ta rồi cười một chút, nói chuyện rất thân thiết, “Tiểu Thôi, thật sự là ngại quá, lại tới làm phiền mọi người rồi!”
Mẹ con chiến tranh
Thôi Chí Thành cười lấy lòng nói: “Phu nhân đến sao lại nói như vậy chứ, ngài có thể đại giá quang âm quân đội đó đã là vinh hạnh của chúng tôi, ngày bình thường muốn mời ngài tới có xếp hàng cũng không xin được sao có thể nói là làm phiền được chứ, chúng tôi cầu còn không được nữa, còn hy vọng ngài đến đây nhiều hơn nữa ạ!”
Trịnh Nghi Linh cười ha ha nói, “Nhìn cái miệng của cậu kìa, nói thật dễ nghe, thật không hổ là một chính ủy mà!”
Thôi Chí Thành được đệ nhất phu nhân khen ngợi thì lòng như nở hoa, cười híp mắt đáp, “Phu nhân quá khen! Phu nhân, mời đi bên này ạ!”
Trịnh Nghi Linh theo Thôi Chí Thành đến phòng tiếp khách VIP của toàn nhà, mọi người nối chuyện trong chốc lát, sau khi mời trà xong bà mới nói với Thôi Chí Thành, “Tiểu Thôi, làm phiền cậu giúp tôi gọi chỉ huy Tiêu của các cậu đến đây, bảo nó lập tức đến gặp tooi!”
“Vâng, tôi đi gọi ngay.”
Tiêu Trì Phong vẫn luôn trông chừng bên cạnh giường bệnh của tt một bước không giờ, lúc nhận được điện thoại của Thôi Chí Thành thì anh bất mãn nói, “Cậu nói với bà ấy bây giờ tôi không rảnh, khi nào tôi có thời gian sẽ đi gặp bà ấy sau.”
Thôi Chí Thành nghe xong, trong lòng ra thầm nghĩ, “Chết rồi, tiểu tổ tông không muốn tời vậy thì xem như anh khong thể hoàn thành xong nhiệm vụ, nếu như anh không làm xong nhiệm vụ thì đệ nhất phu nhân lại có ý kiền với anh.”
Vì tiền đồ của mình, Thôi Chí Thành mang theo tiếng khóc cầu xin Tiêu Trì Phong, “Tôi nói rồi tiểu tổ tông ơi, anh có trốn tránh cũng không phải cách mà, anh trốn tránh như thế này thì muốn trốn đến bao giờ? Cho dù là chuyện gì anh cũng phải qua đây ngả bài với phu nhân cho rõ ràng, không phải sẽ tốt hơn sao! Coi như tôi cầu xinh anh, nhanh quay về đi, tôi sắp không gánh được nữa rồi…”
Thôi Chí Thành biết Tiêu Trì Phong mấy ngày nay đều ở trong bệnh viện quân khu chăm sóc tiểu mỹ nhân bị tai nạn xe cộ kia, không rời một bước.
Mọi người trong quân đội đều biết, bây giờ Tiêu Trì Phong cũng mặc kệ, vứt mọi việc cho anh ta xử lý khiến anh ta cũng bận rộn theo.
Tiêu Trì Phong hừ lạnh một tiếng, “Bà ấy muốn gặp tôi, cậu để bà ấy đến bệnh viện quân khu mà gặp.
Thôi Chí Thành mang theo vẻ mặt đau khổ nói, “Tôi nói rồi tiểu tổ tông à, bà ấy không phải người bình thường đâu, mà bà ấy còn là đệ nhất phu nhân, bà ấy đi ra ngoài không dễ dàng gì, anh vẫn nhanh đến đây đi nếu không phu nhân sẽ tức giận!”
“Tôi nói rồi, tôi không rảnh!”
Tiêu Trì Phong nói xong thì cúp máy luôn.
Thôi Chí Thành nghe tiếng tút tút trong điện thoại mà muốn khóc đến niơi.
Tính cách vị đại gia này cũng quá cứng rắng rồi, bất kể là ông trời hay mẹ nếu không hợp ý anh thfi anh sẽ không đến!
Tiểu tổ tông không nghe lời vậy thì một con tốt như anh ta có thể làm gì đây?
Nếu anh ta thực sự thuật lại lời của tiểu tổ tông cho phu nhân nghe thì không phải anh ta sẽ thành bia đỡ đạn vì cơn giận của bà ấy sao.
Thôi Chí Thành lại gọi cho Tiêu Trì Phong một cú khsc, muốn khuyên anh lần nữa, khuyên đến khi nào anh bằng lòng trở về mới thôi.
Nào biết Tiêu Trì Phong ở đầu kia vừa nhìn thấy anh ta gọi thì dứt khoát tắt máy khiến anh ta không gọi được.
Thôi Chí Thành hết cách, đành phải quay lại phòng tiếp khách, báo cáo với Trịnh Nghi Linh vẫn đang kiên trì ngồi đợi, “Thật xin lỗi! Phu nhân, điện thoại của chỉ huy Tiêu không gọi được…”
Đôi mắt Trịnh Nghi Linh tối lại, “Gọi không được? Có thật là không gọi được không?”
Thôi Chí Thành bị ánh mắt lạnh như băng của Trịnh Nghi Linh quét qua, hai chân mềm nhũn, suýt chút nữa là quỳ xuống, “Đúng vậy, thật sự là không gọi được, không tin thì phu nhân có thể nghe thử…”
Thôi Chí Thành lại bấm gọi cho Tiêu Trì Phong, bấm loa ngoài.
Quả nhiên Trịnh Nghi Linh nghe thấy âm thanh nhắc nhở máy tắt, lập tức giận dữ không có chỗ phát tiết.
Muốn cho cô ấy tất cả những gì tốt nhất
Bà lấy máy liên lạc đặc biệt của hoàng thất ra, gọi vào máy liên lạc đặc biệt của Tiêu Trì Phong.
Tiêu Trì Phong thấy máy liên lạc đặc biệt dành riêng cho hoàng thất vang lên, lại thấy mẹ mìnnh gọi điện, anh biết lần này mẹ anh đã hạ quyết tâm, nhất định hôm nay phải gặp anh.
Annh vừa nhấn nhận máy thì lập tức nghe thấy tiếng hét giận dữ của Trịnh Nghi Linh vang lên, “Thằng nhóc thối, con cút đến đây nhanh cho mẹ! Mẹ cảnh cáo con, nếu con không đến đây ngay lập tức thì việc của con và Thẩm Thanh Song kia còn có thể thương lượng. Nếu con không đến thì có chết mẹ cũng không để hai người bên nhau! Con xem muốn làm thế nào thì làm!”
Nói xong Trịnh Nghi Linh cũng lập tức cúp máy.
Tiêu Trì Phong vừa nghe thấy Trịnh Nghi Linh nói chuyện của anh và Thẩm Thanh Song có thể thương lượng, lại nghe thấy bà dùng cái chết để uy hiếp anh thì không khỏi xót xa cho chính mình, mẹ anh đang vừa đấm vừa xoa thật sự khiến người khác không thể chịu đựng nổi mà.
Tiêu Trì Phong cũng nghĩ thật kỹ, nếu anh muốn cưới Thẩm Thanh Song vào của Tiêu gia thì nhất định phải được mẹ anh đồng ý.
Mặc dù anh cũng có thể không để ý sự ngăn cản của bọ họ, kiên quyết lấy ttn thì Thẩm Thanh Song sẽ mãi mãi không bao giờ lấy được sự đồng ý của cha mẹ và xã hội.
Tình huống như vậy cũng không phải thứ anh muốn thấy.
Anh cũng không muốn Thẩm Thanh Song chịu uất ức như vậy.
Anh muốn Thẩm Thanh Song mãi mãi ở bên anh, cho dù đi đến nơi nào đi chăng nữa Thẩm Thanh Song cũng có thể quang minh chónh đại ở bên anh, cùng anh nhận những lời chúc phúc từ mọi người.
Sau khi Tiêu Trì Phong suy nghĩ một lúc thì gọi Củng Thần đến, dặn dò anh đi thì nhất định anh ta phải ở đây trông chừng Thẩm Thanh Song không được rời một bước, nếu như Thẩm Thanh Song xảy ra bất cứ chuyệ gì anh sẽ hỏi tội anh ta.
Qua mấy năm ở chung, Củng Thần là người biết rõ nhất rốt cuộc Tiêu Trì Phong yêu Thẩm Thanh Song bao nhiêu.
Nghe đượttc p căn dặn nhiều lần, vẻ mặt anh ta thành thật nhẹ gật đầu, “Lão đại, anh cứ yên tâm tti! Nhất định tôi sẽ để ý chị dâu nhỏ, ai muốn động vào một sợ tóc thì phải bước xác em đã”