⬅ Trước Tiếp ➡
Một lần được trúng thưởng
Người con gái này, thực sự là một hạt giống vô cùng tốt
Cô không chỉ có vẻ ngoài xinh đẹp mà quan trọng nhất là cô còn có một trái tim tinh tế, thật sự hiếm có người nào có thể đứng ở vị trí của người yêu để suy nghĩ thấu đáo và lý trí đến thế.
Tư lệnh Tiêu có thể lấy được một người con gái như cô ấy, là may mắn của anh.
Chỉ tiếc là Nghi Linh lại không cho cô bé này được một cơ hội nhỏ nhoi, bà ấy ngồi ở trên cao nên nhìn người khác cũng càng thực tế.
Nghiêm Ngọc Bích dám đánh cược, vài năm sau thôi, Trịnh Nghi Linh nhất định sẽ hối hận vì mình đã từng ngược đãi Thẩm Thanh Song như thế.
Củng Thần còn muốn thuyết phục cô vài cô, Thẩm Thanh Song đã thành thật nói với anh, “Củng đại ca, em đã quyết định rồi, anh cũng đừng khuyên em! Hiện tại em không kết hôn với A Trì lại đang mang thai, ở trước nước cũng không thích hợp, ra nước ngoài cũng đúng lúc dưỡng thai chờ sinh, đây không phải việc tốt sao, anh cũng đừng lo lắng cho em! Có thời gian thì anh nghĩ về vấn đề cá nhân của mình nhiều hơn một chút thì tốt hơn, sớm tìm chị dâu cho em đi, rồi nhanh chóng sinh một thằng nhóc mập mạp, hehehehe…”
Củng Thần hơi đỏ mặt, lập tức trừng mắt với cô một chút, dữ tợn nói, “Sao nào? Em đang muốn qua sông rút ván à? Anh nói cho em biết, em có nghĩ cũng đừng nghĩ! Trừ khi quân trưởng hạ lệnh để cho anh không đi cùng em nữa, nếu không thì cho dù em đi đâu, cho dù là chân trời góc bể anh cũng theo em đến cùng!”
Thẩm Thanh Song bày ra vẻ mặt như ăn mướp đứng, nhìn Nghiêm Ngọc Bích với ánh mắt cầu giúp đỡ.
Nghiêm Ngọc Bích ở đó nhìn bọn họ nói đùa với nhau cũng cười theo, nói với Thẩm Thanh Song, “Củng Thần đã muốn đi theo chăm sóc cháu như vậy thì cùng đi đi! bây giờ cháu đã là người mang thai, có người quen ở bên cạnh chăm sóc thì chúng ta cũng có thể yên tâm một chút.”
Củng Thần liên tục gật đầu, “Đúng vậy, đúng vậy.”
Mặc dù ngoài miệng Thẩm Thanh Song đang chê cười anh nhưng trong lòng thực sự rất vui vẻ khi có Củng Thần làm bạn.
Ba năm nay, rất nhiều việc lớn việc nhỏ của cô đều nhờ Củng Thần giải quyết và xử lý cho cô.
Củng Thần tựa như một người anh trai thân thiết, tràn đầy bao dung với cô, chăm sóc cô từng ly từng tí một.
Cô cảm nhận được ở trên người anh có một sự ấm áp và cảm động từ sâu thẳm tâm hồn mình.
Thẩm Thanh Song cảm động nhìn anh, giọng nói nghẹn ngào, “Được, vậy thì phiền Củng đại ca chăm sóc em.”
Lúc này Củng Thần mới toét miệng cười, giơ điện thoại trong tay lên, nói với Nghiêm Ngọc Bích và Thẩm Thanh Song, “Vậy để anh đi nói với lão đạo, để tránh khi anh ấy về không thấy chúng ta sẽ tức giận!”
Thẩm Thanh Song khẽ gật đầu, “Được.”
Nghĩ đến tình cảm của cô và Tiêu Trì Phong vừa mới tiến triển được một chút, bây giờ lại phải xa nhau, trong lòng Thẩm Thanh Song thấy đau nhức cay đắng, rất không muốn rời khỏi anh.
Thế nhưng vì sau này có thể ở bên cạnh anh tốt hơn, vì để cô có thể kiêu ngạo đứng bên cạnh anh thì nhất định anh phải rời đi.
Dưới sự giúp đỡ của hệ thống, cô đoán là không cần đến năm năm cô đã có thể có được thành công rồi.
Năm năm sau, cô cũng chỉ mới 23 tuổi mà thôi.
Thẩm Thanh Song suy nghĩ rõ rangf, trên mặt càng thêm kiên định.
Còn lúc này, Tiêu Trì Phong vừa lái xem Hummer quay về quân đôi, vừa lấy điện thoại ra anh đã lập tức nhận được điện thoại của Củng Thần.
“Lão đại, tin tức tốt! Tin tức đặc biệt tốt! Chúc mừng anh, chị dâu nhỏ mang thao, anh sắp làm cha rồi!”
Tt chỉ cảm thấy tim gan run lên, da đầu tê rần, toàn thân nổi da gà, giọng nói run run, “Cậu nói cái gì? Cậu lặp lại cho tôi nghe lần nữa!”
Xin chúc mừng ngài, sắp thành cha rồi!!
Nghe được giọng nói kinh hãi của Tiêu Trì Phong ở đầu kia truyền đến, Củng Thần vừa nghĩ đến khuôn mặt vừa mừng vừa sợ của lão đại thì không nhịn được cười trộm.
Anh ta lại nói một câu khẳng định, “Em nói, vừa rồi viện trưởng Nghiêm đã làm kiểm tra cho chị dâu, phát hiện chị dâu mang thai! Chúc mừng ngài, sắp thành cha rồi!”
Lúc này Tiêu Trì Phong với xác nhận được rằng mình không nghe nhầm, trong nháy mắt cảm thấy trong lòng ‘ầm’ một tiếng như pháo hoa, sáng chói mắt và xinh đẹp, yết hầu anh cũng nghẹn ngào, một lúc lâu không nói ra lời.
Anh rất muốn về ngay lập tức, chạy về bên cạnh cô, cứ như vậy mà canh giữ bên cạnh cô.
Niềm kích động qua đi, vất vả lắm Tiêu Trì Phong với tỉnh táo lại, anh lập tức hỏi lại, “Củng Thần, có phải chị dâu cậu tỉnh rồi không?”
Củng Thần cười nói, “Đúng vậy, tỉnh, tỉnh rồi. Nhưng mà….”
Nghe thấy cầu cuối cùng Củng Thần mang theo chần chừ, tim Tiêu Trì Phong lại run lên, “Nhưng mà cái gì? Cậu mau nói đi!”
Cảm giác được Tiêu Trì Phong lo lắng và căng thẳng, trong lòng Củng Thần than nhẹ một tiếng, nếu lão đại biết chị dâu muốn rời đi thì anh có nổi điên không?
Củng Thần chần chờ một lát rồi nói tiếp, “Lão đại, chị dâu đã nghe viện trưởng Nghiêm nói cho biết rồi, phu nhân không cho phép cô ấy ở bên anh, vả lại còn nhờ viện trưởng Nghiêm cho chị dâu nhỏ một khoản tiền sau đó đuổi chị dậu đi. Vừa rồi em đã bàn bạc với chị dâu và viện trưởng Nghiêm một chút rồi, anh cứng rắn với phu nhân vì chị dâu cũng không phải chuyện tốt, vậy thì quyết định thuận nước đẩy thuyền tương kế tựu kế, trước hết là đưa chị dâu nhỏ ra nước ngoài chờ sinh, ở trước mặt phu nhân thì giả bộ hai người đã chia tay, anh cảm thấy thế nào?”
Tiêu Trì Phong vẫn còn trong niềm vui sướng được làm cha chưa lấy lại được tinh thần, lại nghe thấy tin xấu gây sốc này, lập tức cảm giác giật mình, “Trước hết cậu đừng để cô ấy làm gì hết, chờ tôi nghĩ kỹ đã sau đó đợi tôi về nói tiếp!
“Được. Lão đại, vậy anh có muốn nói chuyện với chị dâu nhỏ không?”
“Đưa máy cho cô ấy!”
Củng Thần nhanh chóng quay lại phòng, đưa điện thoại cho Thẩm Thanh Song, “Chị dâu, lão đại gọi.”
Thẩm Thanh Song nhận lấy, vừa ‘Alo’ thì đã nghe thấy giọng nói trầm thấp dễ nghe của Tiêu Trì Phong từ đầu kia truyền vào tai cô, “Song Song, em thấy thế nào? Có thấy ổn hơn chút nào chưa?”
Thẩm Thanh Song cười nói, “Em không sao, rất ổn, hiện tại tinh thần rất tốt.”
“Anh nghe A Thần nói, em mang thai?”
Cảm giác được trong lời nói của Tiêu Trì Phong có vui sướng và căng thẳng, Thẩm Thanh Song không kìm lòng được đặt tay lên bụng mình, cười lại càng thêm ngọt ngào, “Đúng vậy, viện trưởng Nghiêm đã kiểm tra rồi, nói em mang thai, A Trì, anh vui không?”
Tiêu Trì Phong trả lời không chút do dự nào, “Vui, đương nhiên là vui. Song Song, em vất vả rồi!”
Thẩm Thanh Song sẵng giọng, “Nói vất vả cái gì chứ, có thể một lần đã mang thai em thấy rất bất ngờ, nhưng cũng rất vui. A Trì, vừa nghĩ tới chúng ta sẽ có con, trong lòng em cũng cảm thấy ấm áp, không biết nên hình dung tâm trọng của em như thế nào, tóm lại là rất vui rất rất vui, muốn cho cả thế giới này biết, có thể cùng chia sẻ niềm vui cùng tâm trong kia cho người khác….”
Với giọng nói vui sướng của cô, trong đầu Tiêu Trì Phong có thể tưởng tượng ra được khuoog mặt hớn hở xinh đẹp của cô khi nói chuyện, không nhịn được cũng cười, “Anh hiểu, anh cũng vậy.”
Thẩm Thanh Song nói xong thì im lặng một chút, lúc này mới hỏi anh, “A Trì, vừa rồi Củng Thần đã nói với anh rồi chứ? Bây giờ chúng ta còn chưa kết hôn, con tới cũng quá gất, cho nên em muốn tạm thời ra nước ngoài dưỡng thai chờ sinh, có thể chứ?”
 
Anh không nỡ bỏ em
Tiêu Trì Phong không nói gì.
Thấy anh không nói, trái tim của Thẩm Thanh Song cũng vọt lên tận cổ hỏng, "A Trì, A Trì, anh nói gì đi, A Trì....”
⬅ Trước Tiếp ➡