⬅ Trước Tiếp ➡
Tiêu Trì Phong lái chiếc Hummer rời khỏi quân khu Hải Thành.
Hiện giờ anh vô cùng muốn nhìn thấy Thẩm Thanh Song, muốn nói cho cô biết kiếp này anh chỉ muốn bên cô! Cũng chỉ sinh con với một mình cô!
Anh có thể tạm thời thỏa hiệp, nhưng cho dù đó là ai cũng đừng hòng ngăn cản họ đến với nhau.
Ngay cả mẹ của anh cũng không!
Ngay khi Tiêu Trì Phong rời quân khu Hải Thành, một gián điệp của Giang gia ẩn náu trong quân khu Hải Thành đã nhanh chóng báo cáo gì đã xảy ra ở đây cho Giang Tề Minh.
Giang Tề Minh nhanh chóng sắp xếp hành động tiếp theo.
Nghĩ tới kết quả bọn họ sắp tạo ra có thể khiến Tiêu Trì Phong hối hận cả đời, Gian Tề Minh đắc y cười lạnh, nghiến răng nghiến lợi nói: "Tiêu Trì Phong, cậu dám đưa con gái tôi đến vùng châu thổ chịu khổ, còn không cho người của bọn tôi cứu Nhược Tình, hôm nay tôi sẽ cho cậu nếm thử mùi vị người phụ nữ của mình bị người khác cưỡng bức, Tiêu Trì Phong, cậu chờ đó cho tôi! Ha ha ha ha ha...”
Bệnh viên quân khu Hải Thành.
Nghiêm Ngọc Bích, Củng Thần và Thẩm Thanh Song đang đợi Tiêu Trì Phong về.
Khi Tiêu Trì Phong lái xe trở lại bệnh viện quân khu, Nghiêm Ngọc Bích đã chuẩn bị sẵn vé máy bay cho Thẩm Thanh Song đến Úc theo kế hoạch ban đầu, Cũng Thân cũng đi theo, chờ hai người họ và Tiêu Trì Phong cáo biệt, có thể lập tức ngồi trực thăng rời khỏi.
Vào lúc này, Nghiêm Ngọc Bích và Củng Thần thấy anh trở lại, họ lên tiếng chòa hỏi, sau đó đi ra ngoài, để lại không gian cho cặp đôi sắp chia lìa này.
Thẩm Thanh Song si ngốc nhìn anh, ánh mắt liếc khuôn mặt tuấn tú, đôi lông mày sắc bén, sống mũi cao thẳng như núi, đôi môi căng mọng, cô muốn khắc sâu hình dáng của anh vào trong tâm trí, vĩnh viễn không bao giờ quên anh.
Tiêu Trì Phong cũng nhìn cô thật sâu, sau đó đi đến trước mặt cô, ôm chặt cô vào lòng, hôn sâu lên môi cô.
Thẩm Thanh Song ôm eo anh, nhiệt tình đáp lại anh.
Cô không biết, nếu cô ra nước ngoài, khi nào cô và Tiêu Trì Phong mới có cơ hội gặp lại nhau? Hay là từ nay cả hai sẽ không bao giờ có cơ hội được ở bên nhau nữa?
Mọi chuyện đều có thể xảy ra, hiện tại cô chỉ có thể tiến một bước, nhìn một bước.
Giờ phút này, cô chỉ muốn ôm chặt lấy anh, chỉ muốn ở bên anh, chỉ muốn cướp lấy hơi ấm từ anh, để sau này có cô đơn, những kỉ niệm đẹp này cũng là thứ để cô nhớ lại.
Miễn cưỡng từ bỏ.
Tiêu Trì Phong đặt môi lên tai cô, mang theo chút đau lòng, thì thầm nói: "Song Song, anh rất muốn giữ em ở bên cạnh, cũng muốn cảm nhận quá trình đứa con bé bỏng của chúng ta lớn lên cùng em, tuy nhiên, tình hình trong nước hiện nay khá phức tạp, công thêm sự ép buộc của mẹ anh, anh chỉ có thể đưa em ra nước ngoài để dưỡng thai trước, Song Song, em đừng nênnghĩ nhiều nữa, bây giờ chúng ta chỉ là tạm thời đối mặt với khó khăn, đợi đến khi bên này ổn định lại, anh sẽ đích thân đến đón em về, được không?”
Thẩm Thanh Song ôm eo anh, áp mặt vào má anh, lắng nghe nhịp tim mạnh mẽ của anh, cô khẽ nói: "A Trì, em hiểu mà! Anh không muốn người khác làm tổn thương em, em cũng vậy, em cũng không muốn trở thành gánh nặng cho anh, càng không muốn liên lụy đến anh, có thể khiến anh làm việc một cách tự do và thuận tiện, em nguyện ý tạm thời rời khỏi nơi này, về sau...em sẽ trở lại!”
Cô nói thầm trong lòng: "A Trì, mặc kệ anh có tới đón em hay không, em cũng sẽ tự mình trở về nhà! Anh chờ em trở về!"
Hai người hôn nhau một lúc mới miễn cưỡng buông nhau ra.
Hai người trìu mến nhìn nhau, dường như vẫn không thấy đủ, trong lòng không nỡ, nỗi buồn chia li bao vây bọn họ, khiến hai người đều muốn khóc, làm thế nào cũng không cười nổi.
Hai mắt Tiêu Trì Phong đỏ hoe, anh cẩn thận vuốt ve mái tóc cô, cẩn thận dặn dò Thẩm Thanh Song, "Song Song, tới bên đó, em nhất định bảo giữ gìn sức khỏe, có việc gì thì bảo Củng Thần làm, em đừng để bản thân mệt mỏi, nếu chuyện đó Củng Thần không giải quyết được, em bảo cậu ta gọi điện cho anh, cho dù ở chân trời góc biển, anh cũng sẽ đến cứu em! Mọi việc đều lấy em làm trọng, nhớ kỹ chưa?”
Thẩm Thanh Song nhìn đôi mắt đỏ hoe của anh, cô khẽ gật đầu, nước mắt không khỏi trượt ra khỏi hốc mắt.
Cô lại nhào vào vòng tay anh, nức nở gọi tên anh, "A Trì ..."
Tiêu Trì Phong cũng ôm chặt lấy cô, không ngừng hôn lên trán cô, hôn cả nước mắt của cô.
Nước mắt cô ấy có vị chua, chát, đắng ...
Họ lưu luyến buông nhau ra cho đến khi Nghiêm Ngọc Bích đi tới nhắc nhở bọn họ cần phải đi.
Nhưng tay của Tiêu Trì Phong vẫn nắm chặt tay Thẩm Thanh Song, "Đi, anh đưa em lên máy bay."
Thẩm Thanh Song khẽ ừ một tiếng.
Thường thì khi ra sân bay đón người hoặc tiễn người đều cảm thấy thời gian trôi rất chậm, nhưng lần này Thẩm Thanh Song cảm thấy thời gian trôi qua rất nhanh.
Tới sân bay, Tiêu Trì Phong kéo Củng Thần sang một bên và dặn dò anh ta phải chăm sóc cho Thẩm Thanh Song và đứa con trong bụng cô thật tốt.
Cuối cùng, anh vẫn để lại câu nói mang tính uy hiếp kia, nếu Thẩm Thanh Song có chuyện gì, anh sẽ hỏi tội Củng Thần!
Củng Thần vỗ ngực đồng ý, đồng thời giơ tay chào, "Lão đại, cho dù tôi và chị dâu có xảy ra mâu thuẫn với nhau, tôi vẫn sẽ nói câu kia, người nào muốn động vào một cọng lông măng của chị dâu phải bước qua xác của tôi trước!”
Tiêu Trì Phong và Nghiêm Bích Thần nhìn Thẩm Thanh Song và Củng Thân bước lên máy bay, giương mặt nhìn họ chậm rãi bay lên bầu trời, cuối cùng biến mất khỏi mắt họ.
Lúc này bọn họ mới nặng nề lái xe rời khỏi sân bay.
Vào lúc này, không ai trong số họ có thể nghĩ rằng chuyến đi này của Củng Thần lại trở thành một lời vĩnh biệt!
Những lời anh vừa nói đã trở thành di ngôn của anh.
Sát thủ Qủy Ảnh
Khi Thẩm Thanh Song và Củng Thần trên chuyến bay này đến Úc, một người đàn ông trông rất bình thường cũng ngồi ở khoang thương gia nhưng lại ngồi sau họ.
Ngoài ra, ba người đàn ông trẻ tuổi cũng cực kỳ bình thường ngồi rải rác ở khoang thường, chờ đợi mệnh lệnh của người đàn ông ở khoang thương gia.
Bốn người họ tách ra lên máy bay, họ khong nói chuyện với nhau, không ai biết họ có liên hệ với nhau chứ đừng nói là một nhóm người.
Hành trình từ Hải Thành đến Úc mất hơn mười giờ.
Cuộc hành trình dài rất mệt mỏi.
Hơn nữa Thẩm Thanh Song đang mang thai, mặc dù mới mang thai được mấy ngày, nhưng kỳ lạ là từ khi biết mình mang thai, dường như có hiệu ứng con bướm, phản ứng mang thai của cô ấy xuất hiện ngay lập tức. .
Thông thường, phản ứng có thai của một phụ nữ mang thai trung bình chỉ xuất hiện sau khi mang thai được 5-6 tuần, nhưng phản ứng của cô đến sớm hơn những phụ nữ mang thai bình thường và dữ dội hơn nhiều.
Phản ứng mang thai đầu tiên của cô là: Muốn ngủ.
Nghiêm Bích Ngọc đặt vé hạng thương gia cho họ, Thẩm Thanh Song lên máy bay, thậm chí còn ngáp dài, mí mắt nặng trĩu không mở nổi.
Cô nói với Củng Thần, "Anh Củng, em muốn một chút."
Thấy cô có vẻ mệt mỏi, Củng Thần nhanh chóng đáp: "Ngủ đi!"
Sau đó, anh lại giúp cô điều chỉnh lại chỗ ngồi và gọi tiếp viên hàng không mang chăn đến, cẩn thận đắp lên người cô để cô ngủ một giấc thật ngon.
Thẩm Thanh Song cũng đã quen với sự chăm sóc của anh, cô mỉm cười với anh, nhắm mắt lại, chìm vào giấc ngủ sâu.
⬅ Trước Tiếp ➡