⬅ Trước Tiếp ➡
Vừa nói xong, anh ta đã vội vã rời đi.
Anh ta sợ nếu mình không đi nhanh, đối với người Đại ca có thù tất báo, quay đầu lại sẽ tính khoản nợ này với anh ta, tìm cơ hội để thu thập anh ta, nghĩ đến những những hành động nghiêm khắc và tàn nhẫn với bọn họ từ nhỏ, anh ta rùng mình.
Tiêu Trì Phong nhìn tất cả mọi người đều rời đi, lúc này mới hài lòng nắm lấy Thẩm Thanh Song đi đến bàn ngồi ăn ngồi xuống.
Sau khi ngồi xuống, anh tự mình cầm khăn ướt mà người phục vụ đã ủ ấm đặt bên cạnh, cẩn thận lau sạch tay cho cô.
Thẩm Thanh Song bị anh chăm sóc chu đáo như vậy, khuôn mặt cô đỏ bừng: “Đại ca Tiêu, để em làm đi!”
“Không cần, để anh làm.”
Cô muốn để mình làm nhưng anh lại không cho?
Trần Thanh ngơ ngác nhìn Tiêu Trì Phong trước mắt ôn nhu chăm sóc hoàn toàn khác với thường ngày. Cô có chút hoài nghi có phải hiện tại bản thân đang nằm mơ không? Nếu không vì sao mối quan hệ giữa cô và Tiêu Trì Phong đột nhiên thay đổi?
Rõ ràng trước kia hai người ở chung, đều giống như huấn luyện viên và học viên.
Nhưng hiện tại, đột nhiên cô trở thành “chị dâu Tiêu” của anh nhưng anh không những không phủ nhận còn để mặc Hám Tuấn gọi vậy. Hiện tại những hành động của anh giống như đem cô trở thành người phụ nữ của anh.
Mối quan hệ biến hóa quá nhanh khiến cho cô trở tay không kịp.
Hơn nữa, tất cả những thứ này đều đang thay đổi theo hướng cô vẫn luôn tưởng tượng, trở nên tốt đẹp, đẹp đến mức khiến cô cảm thấy không chân thực, khiến cô cảm thấy mình như đang lơ lửng trên mây, cô sợ giây phút tiếp theo, cô sẽ rơi xuống đất và tan thành từng mảnh.
Một bên cô khát vọng tình yêu của anh, một bên lại sợ hãi điều đó, tất cả khiến mọi thức trở nên trống rỗng.
Tiêu Chấn Phong giúp cô lau tay xong, ngước mắt lên thấy Thẩm Thanh Đồng Đồng đang ngốc nghếch nhìn mình, đáy mắt hiện lên cảm xúc phức tạp, anh yên lặng nhìn cô, hỏi một câu: "Em sao vậy?"
Thẩm Thanh Song mỉm cười với anh: “Không có gì! Chỉ là muốn…muốn nhìn anh thôi!”
Tiêu Trì Phong thấy cô cười với anh khiến trái tim anh lại căng thẳng, khiế tính chiếm hữu của anh nổi lên, ngày càng mạnh mẽ khiến anh có chút mất khống chế, muốn đặt cô dưới thân, yêu thương cho đủ.
Anh thu hồi anh mắt cũng không hỏi lại, bắt đầu gắp rau cho cô: “Ăn đi!”
Tất cả đồ ăn trên bàn đều là món mà Thẩm Thanh Song thích ăn nhất.
Những điều này khiến Thẩm Thanh Song cảm nhận được Tiêu Trì Phong chăm sóc cô cẩn thận.
Đương nhiên, anh cũng đã chăm sóc cô suôt ba năm, không phải hôm nay anh mới cẩn thận như vây. Ba năm nay, mặc kệ ở phương diện này, anh đều chăm sóc cô rất tốt.
Thẩm Thanh Song chậm rãi ăn đồ ăn anh gắp vào bát, trong lòng cô tràn đầy hạnh phúc.Sau khi ăn xong một đũa, cô phát hiện, trong bát lại có thêm đồ ăn, cứ như vậy, anh gắp, cô ăn, mãi cho đến khi cô ăn no, không thể ăn thêm được nữa, Tiêu Trì Phong mới buông đũa, hỏi cô: “Thực sự no rồi?”
Thẩm Thanh Song dùng sức gật đầu: “Thật sự no rồi.”
Cô thấy anh vì chăm sóc cô mà chưa ăn được mấy miếng, đột nhiên đau lòng cho anh, cũng gắp mấy đũa thức ăn vào trong bát anh, cười tủm tỉm với anh nói: “Vừa rồi anh chăm sóc em, hiện tại để em gắp cho anh, không được không ăn nhé.”
Tiêu Trì Phong nhìn cô thật sâu rồi bắt đầu ăn chậm rãi.
Thực ra anh có thói quen ưa sạch sẽ, nhưng hiếm khi cô thể hiện sự thân mật như vậy với anh, cho dù bây giờ trong bát có độc, anh cũng sẽ ăn nó.
Có bao nhiêu tình yêu?
Thẩm Thanh Song có chút mê muội nhìn anh, nhất cử nhất động của anh, từ cái nhấc tay đến bước chân của anh vẫn luôn tao nhã như vậy, ngay cả cách anh ăn cũng cảnh đẹp ý vui.
Người đàn ông đẹp hoàn mỹ 360 độ không góc chết, nếu thật sự là người đàn ông của cô thì cô hạnh phúc chết mất.
Tiêu Trì Phong cảm thấy đã no, vừa ngẩng đầu đã thấy Thẩm Thanh Song không biết đang tưởng tượng chuyện vui gì mà cả khuôn mặt tràn ngập hạnh phúc, cô mỉm cười ngọt ngào, giống như hoa đào kiều diễm nở rộ vào mùa xuân, đẹp đến mức không tìm thấy hướng Bắc.
*** Không tìm thấy hướng Bắc: Khi người ta lạc sẽ tìm theo hướng Bắc ở trên bản đồ để tìm thấy hướng đi. Vậy nên coi hướng Bắc là một con đường, khi không tìm thấy hướng Bắc có nghĩa là mất phương hướng. Ở đây ý chỉ xinh đẹp khiến người ta mông lung.
Tiêu Trì Phong nhìn bộ dạng đầy ý xuân của cô liền dám khẳng định không phải chuyện gì đứng đắn, chẳng lẽ…cô đang nghĩ về ăn? Hay là, cô đang nghĩ cùng anh làm chuyện không đứng đắn?
Tiêu Trì Phong nghĩ đến điều này, trong đầu liền tự động truyền đến những hình ảnh của anh và Thẩm Thanh Song ân ái triền miên bên nhau.
Tưởng tượng như vậy khiến cả người anh nóng lên, cơ thể cứng nhắc, thân dưới phản ứng ngày càng rõ ràng.
Anh sợ Thẩm Thanh Song nhìn ra anh có điểm khác thường sẽ nghĩ anh lưu manh, liền nhanh chóng đứng dậy, vội vàng chạy vào nhà vệ sinh, dùng nước lạnh tạt vào mặt mình làm dịu đi cái nóng khiến đầu óc anh ngưng nghĩ về những hình ảnh đẹp đẽ cùng cô.
Thẩm Thanh Song ngơ ngác nhìn cửa phòng vệ sinh, trong lòng âm thầm nghi hoặc, đại ca Tiêu làm sao vậy? Đi nhanh như vậy chẳng lẽ ăn phải thứ gì không sạch nên đau bụng?
Cô sẽ không ngờ được Tiêu Trì Phong cũng sẽ tưởng tượng trong lòng những giây phút hạnh phúc khi ở bên cô.
Nếu cô biết anh cũng nghĩ như vậy, chắc chắn cô sẽ vứt bỏ tất cả sự rụt rè mà vui vẻ chạy đến bên anh, đè anh mạnh mẽ dưới thân, yêu thương anh một phen, haha, những hình ảnh tốt đẹp như vậy cô đã không ngừng YY nhiều lần.
Đáng tiếc, cô đối với anh có chỉ dám nghĩ trong lòng không có can đảm làm, chỉ có thể nhìn không dám ăn nha! Khóc mà ~
Tiêu Trì Phong vất vả hạ hỏa ở nhà vệ sinh xong, vừa ra tới liền thấy một đôi mắt to tròn trong veo như nước của Thẩm Thanh Song đang háo hức nhìn anh.
Ánh mắt của cô giống như con sói nhỏ đang khoa khát được cưng nựng, làm cho anh dâng lên cảm giác làm một người đàn ông muốn bảo vệ cô gái nhỏ của mình.
Lửa kia vừa mới dập tắt đã bị ánh mắt của cô nhìn đến, nhát mắt lại bùng cháy lên.
Vật bên dưới giương lên, ngọn lửa càng thêm hung mãnh, càng thêm cuồng nhiệt.
Tiêu Trì Phong cảm giác trong cơ thể có một mãnh thú đang không ngừng gầm rú: “Ăn cô ấy! Ăn cô ấy! Mau ăn cô ấy!”
Anh bước đến gần cô, một tay nắm lấy cô, bế lên bàn.
Thẩm Thanh Song hoảng sợ, nhanh chóng ôm lấy cổ anh, đôi mắt đen nháy ướt át tràn đầy kinh ngạc: “Đại ca Tiêu, anh muốn làm gì?”
Cô không dám đem suy nghĩ trong lòng nói ra, sợ là chính mình hiểu sai ý.
Cho đến khi Tiêu Trì Phong đem cô đặt lên chiếc ghế cạnh đàn piano màu trắng, trong lòng Thẩm Thanh Song mới thở dài một hơi nhẹ nhõm, nhưng lại cảm giác có chút mất mát.
Cô cứ nghĩ rằng anh muốn cùng cô “làm chuyện xấu” chứ!
Thì ra là cô hiểu sai ý anh!
Thẩm Thanh Song còn chưa suy nghĩ xong, đột nhiên cảm thấy mặt mình bị hai tay của anh ôm trọn.
Cô sững sờ nhìn vào mắt anh, nhìn thấy nơi đáy mắt có hai ngọn lửa hừng hực thiêu đốt khiến cô bất ngờ.
Lúc này, Tiêu Trì Phong không cho cô có suy nghĩ miên man, trực tiếp dùng hành động để thể hiện anh yêu cô biết bao nhiêu? Rốt cuộc quan tâm cô đến mức nào?
A Trì, em cũng muốn anh!
⬅ Trước Tiếp ➡