⬅ Trước Tiếp ➡
Cả hai cùng đắm chìm trong bản nhạc tuyệt đẹp, thư giãn đầu óc, thả hồn vào nhau cho đến khi hòa làm một.
Thẩm Thanh Song tự hỏi không biết Tiêu Trì Phong có hiểu thuật khống chế linh hồn hay không, nếu không tại sao anh chỉ cần chơi một bản nhạc, không biết từ lúc nào cô lại quay trở lại lồng ngực anh, bị anh hôn?
Ở Quân Lâm Các, ngoài sảnh lớn rất rộng rãi và sáng sủa, còn có một dãy phòng nhỏ để mọi người nghỉ ngơi.
Quân Lâm Các này chỉ dành cho Boss lớn đứng sau Hoàng Đình sử dụng.
Mà vị Boss lớn đứng sau này chính là Tiêu Trì Phong trước mặt.
Nếu không phải địa bàn của anh, làm sao mà một người mắc bệnh sạch sẽ như anh có thể đưa cô đến đây, hơn nữa trải qua một đêm đáng nhớ nhất trong đời với cô ở đây?
Thẩm Thanh Song mơ màng bị anh ôm vào phòng, đặt ở dưới thân, bị anh xem như là sơn hào hải vị, vừa bị hôn vừa bị gặm cắn.
Trong suốt toàn bộ quá trình, cô đã bị sắc đẹp của Tiêu Trì Phong mê hoặc, sau đó rơi vào lưới mật mà anh dệt lên, mà cô cũng không muốn tỉnh táo lại.
Tiêu Trì Phong nhìn biểu cảm đáng yêu hiếm có của cô, anh hận không thể nhét cô vào trong cơ thể, khảm cô vào xương máu của mình, để cô hòa nhập với anh, vĩnh viễn không chia lìa.
Anh cắn nhẹ vành tai cô, thấy cô run lên vì thỏa mãn, anh thì thầm vào tai cô: "Song Song, anh muốn em, có thể chứ?"
Thẩm Thanh Song trừng nhìn anh, họ đang ôm nhau mà không có lớp vải vóc ngăn cản, chỉ chờ đến bước cuối cùng.
Cô có chút sợ hãi muốn lùi bước, "A Trì, em sợ đau..."
Tiêu Trì Phong hôn lên môi cô, nhẹ giọng an ủi: "Đừng sợ! Song Song, anh sẽ không làm em đau! Tin anh đi, được không?"
Thẩm Thanh Song cảm thấy Tiêu Trì Phong bây giờ giống như một con sói muốn dụ dỗ cô vào bẫy, cô cũng sợ bản thân sẽ rơi vào bẫy của anh mà không thoát ra được nữa sao?
Tuy nhiên, cô yêu anh, cô cũng rất muốn anh, cô muốn sinh con cho anh...
Trong khi Thẩm Thanh Song vẫn còn do dự, Tiêu Trì Phong không thể chịu đựng được nữa, thấy cô không từ chối nên Tiêu Trì Phong cho rằng cô ngầm đồng ý, anh ôm chặt lấy cô, dùng hành động xâm chiếm lãnh thổ của cô.
"A, đau quá, A Trì.”
Cả một đêm may mưa, đến rạng sáng anh mới miễn cưỡng buông cô ra.
Nhìn thấy khuôn mặt quyến rũ đang say giấc của cô, Tiêu Trì Phong nhìn cô thật lâu, nhịn không được lại cúi đầu hôn cô...
Nhiệm vụ khẩn cấp.
Thẩm Thanh Song đang ngủ thì bị đánh thức bởi nụ hôn của anh.
Cô khua tay tỏ vẻ bất mãn, xua đi phiền phức do anh gây ra, nhưng lại phát hiện cánh tay bị anh đè chặt không thể cử động được, cô đành phải mở to đôi mắt còn đang ngái ngủ, bất mãn bĩu môi với anh, "A Trì, để em ngủ một lát, em buồn ngủ quá, anh đừng chọc em nữa được không?”
Tiêu Trì Phong nhìn dáng vẻ ngây thơ chưa tỉnh ngủ hiếm thấy của cô, anh ôm chặt cô vào lòng, hôn một trận thỏa thích mới dừng lại, "Được rồi, anh không quấy rầy em nữa, em ngủ đi!”
Nhìn thấy cô nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, Tiêu Trì Phong bất lực nhìn cô cười một cái rồi mới nhắm mắt ngủ tiếp với cô.
Ngày hôm sau.
Khi họ còn đang say giấc nồng, điện thoại di động của Tiêu Trì Phong rung lên.
Tiêu Trì Phong bừng tỉnh, anh cầm điện thoại lên xem, thì ra là cuộc gọi của chính ủy quân đội Thôi Chí Thành.
Anh lập tức đứng dậy, đi ra ban công nghe điện thoại, "Tôi là Tiêu Trì Phong."
Thôi Chí Thành vừa nghe thấy giọng của Tiêu Trì Phong thì vội vàng nói: "Chỉ huy, văn phòng Tổng thống vừa gọi một cuộc gọi khẩn, nói rằng phía trên có một nhiệm vụ yêu cầu anh phải đi công tác, rất gấp, xin hãy trở về ngay lập tức.”
"Văn phòng tổng thống? Có nói là chuyện gì hay không?" Đôi mày rậm của Tiêu Trì Phong cau lại.
Thôi Chí Thành trả lời: "Là một nhiệm vụ bí mật."
Tiêu Trì Phòng nhìn Thẩm Thanh Song đang ngủ say, đáy mắt hiện lên một tia không nỡ.
Nhưng nhiệm vụ đến nên anh phải đi.
Anh nói với Thôi Chí Thành: "Được rồi! Tôi sẽ trở về đội ngay lập tức, cậu chuẩn bị trực thăng đưa tôi trở về."
Thôi Chí Thành lớn tiếng đáp lại, "Đã rõ!"
Đặt điện thoại xuống, anh ta lập tức bấm một cuộc gọi khác, "Thưa ngài tổng tống, chỉ huy Tiêu đã chuẩn bị sẵn sàng, ngài ấy sẽ dùng máy bay trực thăng trở về."
Người bên kia cười đáp: "Tiểu Thôi, cậu làm tốt lắm, tôi sẽ thưởng cho cậu.”
Thôi Chí Thành nghe xong thì cười híp mắt, "Cám ơn ngài đã khen ngợi, nếu như không có chỉ thị nào khác, tôi xin phép đi trước?"
"Được rồi, cứ vậy đi, tạm biệt!"
Nghe thấy tiếng tút từ đầu bên kia,Thôi Chí Thành đặt điện thoại xuống, vội vã ra ngoài thu xếp máy bay trực thăng.
Đối với những bí mật không thể nói ra giữa Tổng thống và chỉ huy quân đội, anh ta không dám hỏi, nên chỉ biết làm tốt việc riêng của mình.
Ở bên này, Tiêu Trì Phong không hề biết nhiệm vụ của Thôi Chí Thành chính là một cái hố lớn mà cha anh đã đào cho anh.
Sau khi chuẩn bị xong xuôi, anh để lại một mảnh giấy cho Thẩm Thanh Song, giải thích ngắn gọn tình hình, sau đó dán mảnh giấy vào tủ đầu giường, rồi đặt món quà mà anh đã chuẩn bị hôm qua nhưng không có thời gian tặng cô ở đó, lúc này anh mới đứng dậy
Trước khi đi, anh nhìn cô thật lâu, ôm cô, hôn cô, sau đó mới nhẫn tâm sải bước ra ngoài.
Sau khi ra ngoài, Tiêu Trì Phong tìm Hám Tuấn, giao cho anh ta nhiệm vụ chăm sóc Thẩm Thanh Song, anh phải trở về Kinh Đô một chuyến, nếu Thẩm Thanh Song xảy ra chuyện ở Hoàng Đình, anh sẽ hỏi tội Hàm Tuấn!
Hàm Tuấn thấy Tiêu Trì Phong hết lòng cưng chiều Thẩm Thanh Song như vậy thì nào dám trái lệnh, anh ta vỗ ngực cam đoan, "Lão đại, anh đừng lo, cứ để chị dâu nhỏ ở đây, em sẽ đảm bảo an toàn cho cô ấy, đảm bảo hậu hạ chị dâu nhỏ thật chu đáo, không để cô ấy chịu một chút oan ức nào.”
Tiêu Trì Phòng hài lòng gật đầu, sau đó lái chiếc Hummer phi nước đại về phía quân đội.
Đệ nhất phu nhân
Đợi đến lúc Tiêu Trì Phong trở lại quân đội, chính ủy Thôi Chính Thành đã chuẩn bị sẵn máy bay trực thăng cho anh.
Anh ta vẫn luôn đợi Tiêu Trì Phong ở cổng tòa cao ốc, thấy Tiêu Trì Phong trở về, Thôi Chí Thành thở dài một hơi.
Nhìn thấy Tiêu Trì Phong đã dừng xe, Thôi Chí Thành vội vàng bước tới chỗ Tiêu Trì Phong, cung kính đưa tài liệu trong tay cho Tiêu Trì Phong, "Chỉ huy, anh xem, đây là tài liệu của nhiệm vụ.”
Tiêu Trì Phong mở tập tài liệu ra, sau đó dặn dò Thôi Chí Thành những chuyện phải xử lý trong quân đội rồi lên chiếc Hummer lái đến sân bay, sau đó lên chiếc trực thăng đã đợi từ lâu bay đến Kinh Đô.
Thời gian bay từ Hải Thành tới Kinh Đô mất khoảng một tiếng rưỡi.
⬅ Trước Tiếp ➡