⬅ Trước Tiếp ➡
 
Chính cô cũng không biết tại sao lại như vậy. Vừa thấy khuôn mặt thiếu đòn của người đàn ông kia, cô lại có thể xúc động đến thêz. Nhưng lúc này không phải lúc để hối hận tự trách, Mạc Cửu theo bản năng giãy giụa rút tay ra muốn thoát khỏi sự kìm hãm của anh!
 
Vốn tưởng rằng người đàn ông kia bị hành động của mình khiến cho kinh ngạc đến ngây người. Nhờ đó tay nhỏ của cô nhân cơ hội này thoát khỏi sự kìm kẹp của anh. Nhưng chỉ một giây sau, tay cô lại bị giữ lại.
 
Lúc này, Mạc Cửu thực sự rất muốn khóc, khả năng phản ứng của người đàn ông này quá mạnh mẽ?!
 
Trên khuôn mặt của Long Kình Thiên tựa hồ có thể kết ra một lớp băng mỏng, đôi mắt thâm thúy nguy hiểm nhìn chằm chằm Mạc Cửu. Có đánh chết anh cũng không nghĩ tới, nha đầu trông có vẻ mềm mại gầy yếu này lại có thể gian xảo như vậy!
 
Mà đáng giận hơn chính là, anh có tính khiết phích (*), trước giờ chưa từng chạm vào con gái. Vậy mà người con gái non nớt đang đứng trước mặt anh đây….
 
(*) Khiết phích: Cuồng sạch sẽ đến mức thái quá
 
Đáng chết! Rõ ràng anh có thể đẩy cô ra trước khi đôi môi mềm mại kia dính tới. Thế nhưng anh… trong lòng anh lại không có bất kỳ mâu thuẫn nào!
 
Nghiêng đầu sang thấy được mấy chữ trung tâm giải trí Vương Bài to đùng kia, lại nghĩ đến việc cô là người ở loại địa phương này, còn cả gương mặt trang điểm đậm của cô hiện giờ. Trong đầu Long Kình Thiên dấy lên một trận bực bội.
 
Người con gái này có một đôi mắt to tròn đen bóng, đặc biệt có thần. Mặc dù trên gương mặt nhỏ đầy phấn trang điểm nhưng kết hợp với đôi má lúm đồng tiền lại vô cùng quyến rũ.
 
Trên người cô mặc một chiếc quần jean bó sát tôn lên đôi chân thon dài, chiếc áo ngắn tay lộ ra phần xương quai xanh tinh xảo. Giờ phút này đứng trên cao nhìn xuống, bộ ngực sữa trắng nõn còn chưa phát dục hoàn toàn của cô lộ ra trước mắt anh, không sót chút gì.
 
Ánh mắt của Long Kình Thiên càng thêm thâm thúy.
 
Lần đầu tiên có hứng thú với con gái, lại không thể ngờ rằng… người đó là gái bao.
 
Cả nơi cổ tay bị nắm lại và hơi lạnh tỏa ra trong ánh mắt của người đàn ông đều mạnh mẽ hơn. Nụ cười của Mạc Cửu trở nên cứng ngắc, khuôn mặt cô trắng bệch, căng cứng người lại, thậm chí còn bị nói lắp.
 
“Chú, chú ơi, cái đó, tôi còn là trẻ vị thành niên. Xâm hại trẻ vị thành niên là phạm pháp, cái đó… Chú thả tôi ra đi mà?”
 
Người đàn ông vẫn trầm mặc không nói, suy tư nhìn chằm chằm Mạc Cửu.
 
Trong khi Mạc Cửu còn đang bàng hoàng kinh ngạc, người đàn ông đó đột nhiên mạnh mẽ lôi cổ tay cô đi ra ngoài!
 
Mạc Cửu cuống quít, trời ạ, anh ta muốn làm gì vậy?!
 
Lần đầu gặp mặt (7)
 
Bị người ta lôi thần ra khỏi Vương Bài, vừa ra đến cửa cô đã nhìn thấy một chiếc Land Rover đã đỗ sẵn ở đó.
 
Mạc Cửu đang định kêu cứu thì bị ánh mắt lạnh lùng của anh quét qua, lập tức im bặt.
 
Mãi đến khi bị anh ta thô bạo nhét vào hàng ghế sau của xe, thân hình cao lớn của người đàn ông cũng theo vào ngay sau đó, Mạc Cửu mới phục hồi lại tinh thần!
 
Cô lập tức luống cuống kêu lên: “Chú, chú ơi. Xã hội không thịnh hành cái chuyện trêu chọc con gái nhà lành giữa ban ngày ban mặt đâu. Chắc chú cảnh sát đang ở gần đây đó. Tôi mà hét lên một tiếng, chắc chắn chú sẽ trở thành tội phạm bắt cóc!”
⬅ Trước Tiếp ➡