Chương 18
ăn rồi, rượu cũng uống rồi, cũng nên tan cuộc thôi.
Quả nhiên Vương Minh Lãng vẫy tay “Mina, Kim Hạ, các cô về phòng trước, Tôi cùng Lục cục trưởng nói chuyện riêng với nhau một lát.” Kim Hạ cầu còn không được, chậm rãi đứng lên “Vậy Lục cục trưởng, Vương tổng, tôi thất lễ trước.” Nói xong thật cẩn thận rời khỏi phòng.
Mina đoán Vương Minh Lãng có thể muốn nói chuyện chính sự với Lục Xuyên, chính mình không tiện nhúng tay, cũng đứng lên theo “Tôi cũng đi đây.” Vương Minh Lãng đặt tổng cộng ba căn phòng, Lục Xuyên và anh mỗi người một gian, Mina và Kim Hạ ở chung một gian.
Sau khi ra khỏi phòng, Kim Hạ thấy Mina đi ngược hướng với hướng trở về phòng, liền cả gan hô câu “Chị Na, chị đi nhầm, phòng ở bên này.” Mina quay đầu liếc nhìn cô một cái, ném một câu “Tôi muốn đi SPA.” Liền thướt tha đi khỏi.
Phí SPA của Mina chăc là do Vương tổng chi trả, nhưng cô thì vạn vạn không có khả năng, Kim Hạ nghĩ như vậy, cũng không dám đi dạo đây đó ở Vân Tuyền, ngoan ngoãn trở về phòng.
Vừa qua chín giờ, cô còn chưa có buồn ngủ, bất quá bởi vì hai ly rượu trắng, đầu óc có chút nóng lên.
Đổ sập xuống chiếc giường của mình, xốp xốp mềm mềm, cảm giác khô ráo, thân mình cô không khỏi bay bổng, cọ cọ tấm chăn trắng mềm dưới thân, buồn ngủ không hiểu vì sao ập đến, không lâu sau liền ngủ say.
Lúc sắp đến mười một giờ, di động vang lên tiếng chuông bén nhọn, Kim Hạ đột nhiên tỉnh lại, đầu óc choáng váng khó chịụ Lấy ra di động từ trong túi xách, cô phát hiện người gọi là Vương Minh Lãng “Vâng, Vương tổng?” “Kim Hạ à, này, cô đến phòng của Lục cục trưởng đi, anh có chút việc muốn bàn bạc với cô.” Tuy rằng Kim Hạ vừa mới tốt nghiệp, kinh nghiệm xã hội còn thiếu, nhưng vẫn nghe ra được ẩn ý trong lời nói của Vương Minh Lãng, Lục Xuyên sao có thể muốn bàn bạc công chuyện với cô, rõ ràng là kế hoạch bao nuôi cô.
Cô chỉ là ngoài ý muốn, Lục Xuyên coi trọng không phải Mina, mà là cô, tuy rằng biểu hiện hôm nay của anh, vài lần khiến cô hoài nghi chuyện đó, nhưng cô chưa bao giờ thật sự nghĩ đó là sự thật.
Cô vốn tưởng rằng, cả đời cô sẽ trôi qua vất vả bất an như vậy, sẽ không gập bất cứ chuyện bất ngờ nào.
Nhưng bây giờ Vương Minh Lãng gọi điện nói những lời này, giống như ở trong sa mạc được uống nước mát, làm cho người sắp chết héo vì khô cạn như cô nhìn thấy tia hy vọng, hai mắt dần dần nổi lên ánh sáng rực rỡ.
Đối với Vương Minh Lãng mà nói, cô thì có cũng được không có cũng không sao, tìm một người thay thế bộ phận tuyên truyền như cô dễ như trở bàn tay, nhưng bây giờ Lục Xuyên có hứng thú với cô, đây là chuyện ngay cả Mina cũng không làm được, mà cô lại có thể, đây là điểm khác biệt mà cô có thể cạnh tranh với người khác.
Ở trong đầu một suy nghĩ nào đó, từ chỗ sâu trong óc cuồn cuộn trào ra, cuốn bọt biển màu trắng ồ ồ di động trên mặt biển, càng ngày càng sáng ngời, càng ngày càng rõ ràng, dần dần, khóe miệng của cô cong lên, bờ môi tươi cười còn có vài phần ý mị, như thay đổi thành một người khác.
Có lẽ cô biết chính mình sớm muộn cũng đi đến bước này, chính là không nghĩ đến, cơ hội tới quá nhanh như vậy, phải nắm bắt thật chặt Ra vẻ do