⬅ Trước Tiếp ➡

này.
Vương Minh Lãng quan sát biểu tình của Kim Hạ, xác định cô từng gặp qua Lục Xuyên, hơn nữa theo động tác đưa đẩy của hai người nhìn ra, hiển nhiên là Luc Xuyên nhớ rõ cô, cô không nhớ rõ Lục Xuyên, hơn nữa Lục Xuyên chủ động giữ cô lại ăn cơm, đây rõ ràng là dấu hiệu tốt.
Thanh thanh cổ họng, anh ta nói “Theo tôi được biết, Kim Hạ không có bạn trai mà.” Nếu Lục Xuyên định có hành động gì với Kim Hạ, anh ta sẽ chủ động dọn sạch chướng ngại vật giùm người đàn ông này.
“Sao?” Lông mi của Lục Xuyên nhướn lên, có chút suy nghĩ nhìn về phía Kim Hạ.
“Xem ra là tôi hiểu lầm.” Môi Kim Hạ giật giật, câu nói tôi có bạn trai lại không nói lên lời.
Ngày hôm qua ở văn phòng, Mina đùa vui với cô, nói muốn giới thiệu một đối tượng thân cận cho cô, cô còn thật sự cự tuyệt, cho thấy chính mình không định kết giao với bạn trai.
Bây giờ nếu nói dối, chẳng phải sẽ làm người ta hoài nghi.
Mina chịu không nổi, từ sau khi Kim Hạ tiến vào đến giờ, đề tài liền xoay chung quanh cô, liền giơ lên một chén rượu nói với Lục Xuyên “Lục cục trưởng, tôi kính ngài một ly, về sau còn nhờ ngài chiếu cố nhiều hơn cho chúng tôi.” Lục Xuyên giơ ly rượu lên, mỉm cười cụng ly với Mina “Lúc ăn cơm tôi không nói chuyện công việc, ảnh hưởng khẩu vị.” Tuy rằng ngữ khí của anh ôn hòa, nhưng ở đây đều nghe hiểu được, bây giờ vị Lục cục trưởng này còn không góp vốn với công ty bọn họ, còn phải ra sức lấy lòng thêm.
Vương Minh Lãng lập tức cười hớ hớ nói với Kim Hạ “Kim Hạ, rót rượu cho Lục cục trưởng.” Kim Hạ liếc nhìn Lục Xuyên một cái, nếu anh định nói ra chuyện của cô, hẳn đã sớm nói, hơn nữa bôi đen một nhân vật nhỏ như cô cũng không có tài giỏi gì, chuyện tổn hại người khác bất lợi như vậy tất nhiên anh sẽ không làm.
Nghĩ vậy, nên tâm tình của cô thả lỏng được một, cô bưng bình rượu trên bàn lên, rót cho Lục Xuyên một ly đầy.
Lúc Kim Hạ rót rượu, Lục Xuyên giương mắt nhìn nhìn cô, cô chỉ chuyên chú nhìn ly rượu của anh, vẫn chưa nhìn vào mắt anh.
Vương Minh Lãng quan sát động tác qua lại của hai người, cười hỏi “Không biết Lục cục trưởng công việc bận rộn có thời gian rãnh rỗi không?” Lục Xuyên mỉm cười “Bình thường phải công tác, thời gian rãnh rỗi thật sự không nhiều lắm.” Mina gắp cho Luc Xuyện một khối thức ăn, bỏ vào cái chén trước mặt anh “Nghe nói Vân Tuyền hội quán là địa danh nghỉ hè nổi tiếng nhất, cuối tuần không biết Lục cục trưởng có muốn đến thăm hay không?” “Chuyện này…” Lục Xuyên dừng một chút “Tôi phải về nhà xem lại giờ giấc một chút, chưa biết có thể hay không.” Mina cười nhẹ “Vậy, ngày mai tôi gọi điện thoại lại cho ngài, nếu Lục cục trưởng rảnh, cuối tuần chúng tôi sẽ đến đón ngài.” Lục Xuyên gật đầu, lại liếc nhìn Kim Hạ một cái.
Cô im lặng ngồi ở chỗ kia, không hề động vào chiếc đũa, chỉ nhìn mặt bàn đến xuất thần.
Vương Minh Lãng phát hiện động tác nhỏ này của Lục Xuyên, xác định anh có bao nhiêu ý tứ với Kim Hạ, liền hỏi “Kim Hạ, cuối tuần cô có rảnh không?” Kim Hạ nghe thấy có người kêu tên cô, thế mới lấy lại tinh thần, nhẹ nhàng lắc lắc đầu, nói dối “Cuối tuần này tôi muốn về nhà.” Cuối tuần cô phải làm thêm nghề tay trái, không muốn phí thời gian


⬅ Trước Tiếp ➡