Chương 18
tan đi, giọng nàng cũng trở nên nhạt nhẽo “Bệ hạ là muốn để thiếp tự chọn đi Đột Quyết hay Khiết Đan sao?” “Ừm...” Vệ Nghị vẫy tay, trên gương mặt lạnh lùng lại mang theo nụ cười từ ái mơ hồ, “Hôn nhân gả cưới là đại sự của nữ nhân, bên ngoài ngươi vẫn là người trong cung của thái tử, chuyện này, trẫm muốn ngươi nói trước với thái tử, thế nào?” Diêm Vũ hoàn toàn tỉnh táo lại.
Nhưng trong ánh mắt nàng lại có sự khó hiểu “Chuyện này bệ hạ làm chủ là được, thái tử...
người cũng biết mà.” Trong cung biết thân phận “công chúa tiền triều” của nàng chỉ có hai cha con họ.
Vệ Sóc có thể nói gì?
Hắn ghét nàng như vậy, biết nàng sắp đi đất man di chịu đựng để người ta hành hạ, có lẽ tâm tình hắn sẽ rất tốt.
Nhưng nàng chợt nhớ đến cảnh hắn ôm nàng đè trong lồng ngực mà hôn ngày đó, tim lại vô thức đập loạn lên.
“Vẫn phải thái tử ưng thuận mới được.” Vệ Nghị đặt hai tay sau lưng, “Ngươi ở Đông Cung lâu rồi, cũng biết Nhị Lang của trẫm luôn có ý kiến riêng.
Hắn cứng đầu kiêu ngạo, vì vụ án của cấp sự trung mà tối nay còn đem Thượng Thực Cục của trẫm đi thẩm vấn.
Nếu trẫm động đến người trong cung của hắn, không biết hắn sẽ lại phát điên thế nào.” Diêm Vũ hoàn toàn không để ý cách nói của Vệ Nghị có hơi kỳ lạ.
Năm đó Vệ Sóc đã mở miệng nói muốn giữ nàng ở lại Đông Cung.
Năm năm bên cạnh hắn cẩn trọng từng li từng tí kỳ thực cũng không mấy dễ chịu, đặc biệt là mỗi khi chứng đau đầu của hắn phát tác, nhớ đến cảnh Ngũ hoàng tử ngày xưa chết dưới tay cấm quân của Lệ Đế, dáng vẻ phát điên kia khiến nàng vừa thương vừa sợ.
Hòa thân là một con đường khác, chỉ là cuối con đường này là sáng hay tối nàng vẫn chưa thể nhìn rõ.
Nàng không biết có nên đánh cược hay không, nghĩ một lúc liền trực tiếp nói “Vậy thì theo ý bệ hạ vậy.” Trên mặt Vệ Nghị lộ ra nụ cười “Trời không còn sớm nữa, ngươi cũng lăn lộn cả ngày trong ngục Đại Lý Tự rồi, về nghỉ ngơi sớm đi.” Đợi người lui ra đến cửa, ông lại đột nhiên hỏi một câu “Đúng rồi, hôm nay ngươi có gặp Tạ thái phó không?” Tim Diêm Vũ chìm xuống, sắc mặt hơi tái nhợt, nàng còn tưởng Võ Đức đế đã phát hiện ra điều gì, cổ họng cũng hơi khô khốc “Gặp rồi nhưng cũng tính là không gặp.
Hôm nay ở trang viện của Tạ thái phó, thiếp chỉ cúi đầu không nhìn thấy mặt người.” May mà Vệ Nghị cũng không có ý này, ông gật đầu nói “Không sao, trẫm chỉ nghĩ, nếu hắn vào kinh sớm, chuyện bái sư của thái tử này cũng có thể sớm hơn.” Diêm Vũ lúc này mới yên tâm rồi cẩn thận lui ra khỏi Thái An điện.
Nào ngờ vừa đi được vài bước đã gặp Vương công công mặt đầy nước mưa.
“Diêm Vũ cô nương, cô nương về thật là tốt quá Mau theo lão nô về cung đi, bên thái tử điện hạ...
không ổn lắm.” Căn phòng tĩnh lặng không một tia sáng.
Khi Vệ Sóc bị chứng đau đầu hành hạ, hắn không cho phép thắp đèn cũng không cho phép có tiếng động.
Lúc này trong phòng không biết sao lại không có động tĩnh gì, không giống như tình trạng nghiêm trọng mà Vương công công vừa nói, Diêm Vũ nhìn về phía ông, người đang đứng đối diện mà nghi hoặc nói “Nửa canh giờ trước, Thái Y Viện có gửi đến canh thuốc an thần, không biết thái tử