Chương 11
tới, bóp chặt cái cằm nhọn của cô.
"Ưm..." Cô bị thao giống như con cá bị ném lên bờ, giãy giụa lung tung, vừa hoảng loạn vừa tuyệt vọng.
Hơi thở nóng rực của người đàn ông phả bên tai cô "Lần đầu tiên lên đỉnh, sướng không?" " " Tư Nguyên Phong không phải giọng nói này.
Giọng này trầm thấp quá.
Kinh hoàng đan xen, cho dù bị người đàn ông đè dưới thân, cô cũng dùng sức quay đầu, nhìn rõ khuôn mặt tuấn tú thâm trầm mang theo nụ cười xấu xa kia, máu đang sôi trào nháy mắt đông cứng.
Trái tim cô rơi xuống địa ngục.
"Lục...
Lục..." Cô ngay cả tên đầy đủ của anh cũng không rõ.
Nhìn thấy vẻ sợ hãi và tuyệt vọng nơi đáy mắt cô gái, đuôi mắt Lục Ngọc Trạo khẽ nhếch, rất thong dong, tốc độ đưa đẩy dưới háng chậm lại.
"Có phải tưởng rằng Tư Nguyên Phong đang thao cô không?" "Rất vui vẻ phải không?" "Bây giờ thì sao?" Lòng Dư Ngâm như tro tàn, giống như con rối bị rút mất linh hồn, bị anh đè dưới thân, thao cho nước nôi dầm dề, lộ rõ bộ dạng xấu xí.
Cô càng nghĩ càng giận, càng tủi thân, mím môi run rẩy, không nhịn được nức nở lên án "Cậu cố ý...
Cậu giúp em gái cậu bắt nạt người khác..." "Bắt nạt chính là cô đấy." Lục Ngọc Trạo rút tính khí nổi đầy gân xanh ra, bê chân cô lên, nhẹ nhàng lật người cô lại, để cô nằm ngửa trên giường.
Anh không cho cô chút thời gian thở dốc nào, gập chân cô lại, một lần nữa "phụt" một tiếng đâm vào trong huyệt, quy đầu to như quả trứng ngỗng đâm thẳng vào tâm hoa, đụng cho cô gái mẫn cảm run rẩy.
Lục Ngọc Trạo hừ lạnh "Không phải cô nói có phốt của em gái tôi sao, vậy cô bây giờ tính là gì?
Khoảnh khắc huy hoàng à?" "..." "Tư Nguyên Phong biết cô ở trên giường lẳng lơ thế này, còn cần cô nữa không?" "..." Hốc mắt Dư Ngâm đỏ hoe, bị câu "Tư Nguyên Phong không cần cô" kích thích.
Còn tưởng rằng cuộc hẹn hôm nay là do Tư Nguyên Phong chủ động, cô vui vẻ suốt một tiết học, kết quả lại là tên khốn khiếp Lục Ngọc Trạo này bày trò trêu đùa cô.
Cô đã làm trò cười lớn trước mặt kẻ địch.
"Em gái cậu cũng chẳng ai thèm..." Hai tay Dư Ngâm nắm chặt ga giường, dù sợ hãi vẫn dùng hết sức lực "Cậu còn nát hơn cô ta, cậu bỉ ổi, hạ lưu, đê tiện, cậụ..
A " Tiếng vải rách vang lên lanh lảnh.
Chiếc áo ba lỗ trên người cô bị anh xé toạc thành hai mảnh vải rách, vứt bừa xuống đất.
Đáy mắt Lục Ngọc Trạo chứa một tia tà khí, khóe miệng khẽ nhếch, khiến người ta không phân biệt được đây là thẹn quá hóa giận, hay bản tính anh vốn vô pháp vô thiên như thế.
Dư Ngâm bị dọa đến nín bặt, cổ trắng nõn co lại, đường nét mong manh.
Khóe mắt cô còn đọng hai giọt nước mắt, sợ hãi nhìn anh, trông vô cùng đáng thương.
Lục Ngọc Trạo chống một tay bên vai cô, eo rắn chắc hơi trầm xuống, ánh mắt lười nhác lướt qua xương quai xanh gầy gò, dừng lại ở bầu ngực trắng ngần.
"Không phải ốm yếu sao, cặp vú sao lại lớn thế này." Anh cười khẽ, ngón tay dài dùng sức móc một cái, khuy cài áo lót bung ra, hai bầu vú tròn như bóng nước nảy ra ngoài.
"A..." Dư Ngâm thẹn quá hóa giận định vớ lấy nội y, dương vật thô dài vẫn luôn chôn sâu trong huyệt cô chợt tỉnh giấc, đâm mạnh lên.
Động tác của Lục Ngọc Trạo hung hãn, bụng dưới căng chặt vỗ vào