Chương 2
tới rồi nhanh chóng bước qua.
“Dư Ngâm ” Giọng cậu vừa lo lắng vừa sốt ruột.
Món quà bị làm lơ, Lục Điểm Lôi đơ người tại chỗ, sau khi hoàn hồn, ánh mắt cô ấy dõi theo bóng lưng cậu ấy.
Lại là con bạch liên hoa chết tiệt này Lại ốm Lại ngất Cô ta không nhớ nổi đây là lần thứ bao nhiêu rồi.
Thế mà Tư Nguyên Phong lại rất tin chiêu này.
Dư Ngâm nửa thật nửa giả choáng váng, cảm thấy mình hình như hơi bị hạ đường huyết.
Vừa định sờ túi tìm thứ gì đó ăn, Tư Nguyên Phong đã hiểu rõ tình hình của cô, nhanh hơn một bước lấy ra viên kẹo cứng mang theo bên mình, bóc một viên nhét vào miệng cô.
“Trưa nay lại không ăn cơm đúng không?” Giọng điệu trách móc như một người anh trai.
Dư Ngâm gật đầu, rồi lại lắc đầụ Tư Nguyên Phong không nói gì thêm, thấy sắc mặt cô dần hồng hào trở lại, cậu kéo tay cô, đỡ cô dậy.
“Đi thôi, về nhà cùng nhaụ” Trong miệng Dư Ngâm ngậm kẹo, nhưng lại ngọt như có hũ mật rót vào từ trong tim, ngọt đến mức cô choáng váng thật sự.
Cô không dám tỏ ra quá vui, khẽ khàng hỏi “Có làm lỡ kế hoạch của anh không?” Tư Nguyên Phong “Không, anh cũng đang định về nhà.” Vốn dĩ hai nhà ở đối diện nhaụ Dư Ngâm mím môi, không nói gì.
Không cần bất kỳ tiếp xúc thân mật nào, chỉ cần cậu ấy ở bên cạnh, cô liền thấy an lòng.
Giống như chiếc thuyền con rách nát lênh đênh trên biển, cuối cùng cũng có một hải trình trở về rõ ràng và ổn định.
Tư Nguyên Phong là một phương hướng để cô phát triển tốt hơn.
Hai người sóng vai đi ra khỏi khu giảng đường, lo Dư Ngâm vẫn còn khó chịu, Tư Nguyên Phong luôn để ý đến trạng thái của cô.
Lại không biết lúc này cô đã lâng lâng trên mây.
Sân bóng rổ cách đó không xa có tiếng bóng đập vào vành rổ, “bụp bụp”, nối liền với nhịp tim của Dư Ngâm, thình thịch, thình thịch thình thịch.
“A ” Quả bóng rổ đột nhiên nảy đến trước mặt khiến cô hét lên một tiếng thất thanh, tay ôm ngực, sắc mặt trắng bệch trong chớp mắt.
Còn khó coi hơn cả lúc giả bệnh vừa rồi.
Quả bóng bay tới đã lăn ra xa.
Người ném nó chậm rãi bước tới.
Hoàng hôn sắp buông, sắc cam đỏ bao trùm nửa tòa nhà giảng đường, làm mờ đi những góc cạnh của bức tường, tất cả ánh sáng sắc bén đều hội tụ trên khuôn mặt sâu và góc cạnh trước mặt cô.
Mày rậm mắt sắc, khí chất bức người.
Dư Ngâm hơi bực mình vì tiếng hét vừa rồi, cảm thấy mình đã vô tình chọc phải anh ta, nên mới bị một chàng trai không quen biết nhìn chằm chằm bằng ánh mắt trắng trợn như vậy.
Hai má cô nóng ran, sau lưng lại lạnh toát.
Lục Ngọc Trạo nhặt bóng lại, bên tai vẫn văng vẳng lời kể tội ồn ào của em gái.
Theo đuổi một anh chàng thư sinh thì thôi đi, còn bị tình địch đè bẹp, chỉ biết về nhà khóc lóc với anh trai, đúng là mất mặt.
Anh nheo mắt, nhìn kỹ yêu nữ diêm dúa trong lời em gái.
Vóc người mảnh khảnh, mặc chiếc áo phông trắng mềm mại, ôm sát cơ thể, siết lấy vòng eo thon.
Cô đứng đó, trông hệt như một cô gái ngoan được gia giáo cực tốt.
Tĩnh lặng, dịu dàng, trong trẻo, với một chút rụt rè ẩn trong đáy mắt.
Lục Ngọc Trạo thu hồi ánh mắt.
Đi lướt qua trước mặt họ.
Như cơn gió lướt qua bãi cát ướt, cuốn ẩm ống quần, Dư Ngâm cảm thấy mình