⬅ Trước Tiếp ➡

của Dư Ngâm sợ hãi co rụt lại, tim đập thình thịch.
Trước mắt là bóng tối cực độ, thính giác của cô trở nên nhạy cảm hơn, nghe như có tiếng túi nhựa sột soạt.
Cô vô thức tưởng rằng Tư Nguyên Phong thật sự chuẩn bị quà cho cô, bây giờ muốn tặng.
Lưng cô dựa chặt vào cánh cửa, cổ tay vẫn bị ‘cậu’ nắm lấy, bước chân lảo đảo đi đến bên giường.
Bàn tay to lớn của chàng trai đè lên vai cô.
Dùng sức ấn xuống một cái.
Hai chân Dư Ngâm mềm nhũn ngồi xuống giường.
Cô có chút hoảng, lại giơ tay muốn kéo bịt mắt ra, nhưng bị đối phương đè chặt lại.
Thứ ‘cậu’ cầm bị nhét vào trong tay cô.
Dư Ngâm sờ sờ, cảm giác giống như bong bóng, trơn trượt, mỏng manh.
Vèo một cái, mặt cô như bốc hỏa, nóng bừng.
"Em...
Em không biết làm..." Khuôn mặt đeo bịt mắt của cô nhanh chóng đỏ bừng, ngẩng đầu, nhìn về phía vị trí đại khái của ‘cậu’, hai tay căng thẳng siết chặt ga trải giường dưới thân.
Cô đoán không sai, Tư Nguyên Phong thật sự muốn thuê phòng với cô.
Thì ra trước kia cô đều hiểu lầm cảm tình của cậu đối với cô, cũng không phải là không thích.
Nhận thức này khiến sự căng thẳng về quan hệ tình dục của Dư Ngâm giảm đi hơn nửa.
Tim cô đập thình thịch, tay cầm bao cao su cũng hơi run rẩy.
Bóng người đứng trước mặt cô không nói gì, một tay giữ chặt sau gáy cô, lực đạo nặng nề, khuôn mặt Dư Ngâm đập thẳng vào bụng ‘cậu’.
Cứng quá, mặt cô lại đỏ thêm vài phần.
‘Cậu’ kéo tay cô đặt lên cạp quần mình, ra hiệu ấn xuống dưới.
Dư Ngâm hít sâu một hơi, ngón tay thon nhỏ bỗng nhiên siết chặt, nắm lấy cạp quần âu của ‘cậu’, trong đầu hai luồng ý niệm kịch liệt đấu tranh.
Chỉ cần phát sinh quan hệ với Tư Nguyên Phong, cô liền có lợi thế càng mạnh mẽ, cô sẽ tiếp tục ràng buộc với cậu, cậu sẽ không dễ dàng rời bỏ cô.
Sự do dự của Dư Ngâm dần dần tan rã, từng chút một cởi quần ‘cậu’ xuống.
Trong không khí nhiệt độ tăng cao, mơ hồ vang lên tiếng cười trầm thấp của chàng trai, cô nghe thấy, trong nháy mắt xấu hổ cúi đầu, vành tai nóng rực.
Chàng trai đã lấy bao cao su ướt đẫm mồ hôi trong tay cô.
Dư Ngâm đoán, có lẽ bây giờ cậu đã đeo vào rồi.
Tim cô đập vừa nhanh vừa loạn, không kìm được bắt đầu đoán kích thước của cậụ Sẽ rất lớn sao?
Vậy liệu cô có chịu nổi không?
Suy nghĩ hơi thất thần, hai cánh tay rắn chắc luồn qua dưới nách cô, không để cô kịp phản ứng, người đã bị nhấc bổng lên.
Giây tiếp theo, ‘cậu’ ném cô lên giường, gập chân cô lại từ phía sau, bắt cô quỳ rạp xuống, chổng mông lên cao.
Dư Ngâm cắn chặt môi, mặt đỏ đến mức nhỏ máụ Không ngờ Tư Nguyên Phong thích kiểu làm từ phía saụ "Em...
Nhẹ chút...
Em sợ..." Giọng nói của cô nhỏ đến mức lạc điệu, không che giấu được sự căng thẳng.
Chàng trai không trả lời.
Cảm giác hôm nay là lạ, Dư Ngâm đột nhiên muốn quay đầu nhìn Tư Nguyên Phong một cái, tâm trạng cậu không tốt sao, cứ im lặng mãi.
Vừa có ý định giơ tay tháo bịt mắt, hai tay cô đã bị bẻ quặt ra sau lưng, thân trước mất điểm tựa, trán đập "bộp" một cái xuống nệm.
"A..." Dư Ngâm cảm thấy tư thế này của mình càng xấu hổ hơn.
Cổ tay còn bị ‘cậu’ dùng dây thừng trói lại.
Cô đỏ mặt "...
Tháo bịt mắt của em xuống có được không?" Không khí yên


⬅ Trước Tiếp ➡