⬅ Trước Tiếp ➡

nuôi nấng bọn họ mà ngày đông giá rét phải chịu lạnh làm đồ thủ công, tay lạnh tới mức sưng đỏ, da nứt nẻ nhìn ghê người; mùa hè nóng bức, mặt trời chói lọi trên đỉnh đầu nhưng vẫn phải ra ngoài bán hàng từ thiện, dù da bị cháy nắng nhưng vẫn cười nói không sao.
Cô không khỏi đau xót trong lòng, khịt mũi, cố kìm lại nỗi áy náy sắp chực chào rồi cố rặn ra một nụ cười.
“Mẹ Trần.” Nghe thấy giọng của cô, cả hai người đều quay đầu nhìn sang.
“Chị, chị hai, sao chị lại tới đây?” Trần Bách Kha kinh ngạc hỏi “Con nhóc chết tiệt Thẩm Huỳnh kia nói cho chị biết chứ gì.” Thư Căng không để ý tới anh ấy, đi tới ngồi xuống bên cạnh Trần Sương, cầm lấy tay bà ấy rồi đau lòng nói “Mẹ Trần, sao mẹ bệnh mà không nói cho con biết?” “Cũng không phải bệnh nặng gì, nằm viện vài ngày là có thể về rồi.” Trần Sương dịu dàng nói “Bọn con còn bận đi làm, cần gì phải vì chút chuyện nhỏ này mà phiền mấy đứa.” “Sao lại gọi là phiền, mẹ là mẹ của chúng con mà.” Thư Căng có hơi tủi thân nói.
“Biết con ngoan rồi, con đừng lo, mẹ Trần không sao cả, chỉ là chút bệnh vặt của người lớn tuổi thôi.” Trần Sương vuốt thẳng hàng lông mày đang nhíu lại của cô, ấm áp của lòng bàn tay từ giữa hàng lông mày xoa dịu trái tim đang khẽ run lên.
Hai người lại tâm sự thêm một chút, Trần Sương có hơi mệt mỏi nên đã ngủ thiếp đi, Thư Căng gọi Trần Bách Kha ra ngoài, hỏi thăm tình hình cụ thể.
Sổ tay tâm sự tuổi hồng của Thích Thời Yến.
Ngày 27 tháng 3 năm 2023 Không tìm thấy ảnh của Căng Căng đâu cả, bực bội chết đi được.
Không biết mấy ngày nay Căng Căng thế nào, có nhớ mình không nhỉ?
“Em cũng không biết rõ lắm, nhưng hình như gan của mẹ Trần có vấn đề gì đó, cụ thể là vấn đề gì thì em cũng không rõ.” Trần Bách Kha gãi gãi mái tóc dài điển trai giống như mấy anh chàng Hàn Quốc, lúng túng trả lời.
“Bách Kha.” Thư Căng nhấn mạnh giọng mình “Hiện tại chị không so đo vụ em gạt chị chuyện mẹ Trần nằm viện, nhưng đã đến lúc này rồi thì em đừng có nói năng nhảm nhí có lệ với chị được không?” “Chị hai à, chuyện mẹ Trần nằm viện thật sự không phải lỗi do em, là hai mẹ nói đừng để chị, anh và cả chị lớn phân tâm.
Chị lớn về vào cuối tuần nên mới biết, chị ấy không nói cho chị biết sao.” Trần Bách Kha lúng túng, không phải là sợ Thư Căng mà là thật sự cảm thấy chột dạ.
“Em không có nói bâng quơ với chị thật, mà cả quá trình thì bác sĩ chỉ nói với chị lớn, chị lớn cũng chỉ nói với bọn em là gan của mẹ Trần có vấn đề, cụ thể là vấn đề gì thì không nói, em nghĩ chắc cũng không nghiêm trọng đâụ Em thật sự không muốn giấu chị gì cả, nếu không chị đi hỏi bác sĩ đi, chị chắc chắn có thể nghe hiểu mà.” Thư Căng nhìn anh ấy một lúc, thở dài một tiếng rồi mềm giọng hỏi “Mấy ngày qua em đều ở bệnh viện chăm sóc cho mẹ Trần sao?” “Vâng.
Mẹ Thẩm phải ở nhà chăm sóc mấy em, còn khi nào Thẩm Huỳnh không có tiết thì sẽ đến.” “Vậy chỗ em đi làm thì sao?” “Chị hai yên tâm đi, ông chủ của em rất tốt, biết tình hình của em, bảo em cứ yên tâm chăm sóc mẹ Trần đi, đợi mẹ Trần hết bệnh rồi quay về làm cũng được.”


⬅ Trước Tiếp ➡