Tầng hai, một nhóm người đang thì thầm bàn tán về Mỹ Kiều.
“Hừ bà già nhà tôi nói nếu tôi dám chọc Mỹ Kiều sẽ bị đuổi khỏi nhà.” Anh định cá cược với anh em xem ai có thể dụ được Mỹ Kiều chơi một ván, nhưng nếu mất hết quyền lợi tiền bạc thì thôi.
“Ông già nhà tôi cũng nói vậy, nhưng Mỹ Kiều quả thật xinh đẹp, tiếc thật.” Dù là gái đẹp thật sự.
“Xinh đẹp thì sao, lấy về làm vợ chỉ biết vẽ vời chẳng giúp ích gì, cưới về còn mất quyền thừa kế, anh còn tiếc à?” Có người cười khẩy, rất ghen tị với nhan sắc của Mỹ Kiều.
“Anh tiếc? Vậy cưới về làm bà tổ đi.” Người khác khinh bỉ.
Người kia cười gượng: “Không, không dám cưới.” Người nhà họ Trần sẽ không tha cho anh, giống như cháu nhà họ Trần bị dìm. Lấy vợ đẹp mà gia đình không giúp được gì thì thật là thiệt thòi.
“Ủa, người đứng cạnh thiếu gia Văn là Nguyễn Luân, doanh nhân mới nổi ở Tp HCM phải không?” Có người tinh mắt nhìn thấy người đàn ông được ngưỡng mộ.
Đối với người đàn ông tự thân lập nghiệp, được cha ông ngưỡng mộ này, dù có tin đồn là người họ Nguyễn ở Việt Nam nhưng chưa được xác nhận. Nếu thật là người họ Nguyễn thì việc anh từ bỏ tất cả, rời quê hương để tự xây dựng sự nghiệp thật đáng ngưỡng mộ.
---
“Gì mà ‘tân quý’, chỉ là một thằng quê mùa thôi, ối giời ơi nhìn vậy cũng hợp với Mỹ Kiều chỉ đẹp mà không có thực lực. Mỹ Kiều sắp chọn chồng rồi đúng không? Để Nguyễn Luân làm ‘nam phụng hoàng’ thì sẽ bớt phải phấn đấu ba mươi năm ngay.” Cha tôi muốn tôi chủ động quyến rũ Nguyễn Luân, thế mà người đàn ông đó lại không để ý đến tôi. Tôi dù sao cũng là tiểu thư nhà họ Hồ, một trong bốn gia tộc lớn ở Tp HCM, Hồ Thiên Ân, còn anh chỉ là thằng quê mùa, có là cái gì đâu.
Mấy ông đàn ông liếc mắt, nhìn nhau rồi cười khẩy, nghĩ bụng: nhà họ Hồ không phải nghĩ Nguyễn Luân là loại đàn ông không có hậu thuẫn mà có thể bắt nạt được đâu. Nghĩ đến tình hình gần đây của nhà họ Hồ, họ im lặng luôn, Nguyễn Luân là người tàn nhẫn, đừng nói nữa cho mệt.
Còn mấy bà phụ nữ thì hơi bực mình, lườm trừng trong lòng, bản thân theo đuổi đàn ông thất bại, lại còn bất lịch sự hạ thấp Mỹ Kiều và Nguyễn Luân, kiểu này không thể kết thân được rồi.
Mỹ Kiều tuy nổi tiếng là cô gái xinh đẹp nhưng ngốc nghếch, nhưng cô ấy cũng chẳng làm gì sai, cao nhất chỉ là do học hành không giỏi nên bị đàm tiếu, cũng không nên bị gọi là người quê. Hơn nữa, cô ấy là con gái nhà giàu nhất họ Trần, có tiền có quyền, còn mấy người không có sắc đẹp hay thế lực như họ, chẳng lẽ còn không bằng Mỹ Kiều sao?
Thiên Ân không ngờ câu nói của mình lại khiến người khác ghét, còn bị một trong số đó nghe rõ mồn một, không biết mình đã làm mai mối một lần nữa.
Thanh Vũ mím môi, không tiện nói nặng với các cô gái. Anh trong lòng buồn rầu, nhưng mặt không đổi sắc, dẫn Nguyễn Luân đi chỗ khác: “Nguyễn Luân, anh đói không? Khu ăn uống ở bên kia kìa.” Ủa! Em họ thế nào rồi?