Chương 7
anh, xuyên thấu vào trái tim anh.
Lục Dục Chi biết da mặt Lục Chi rất mỏng, anh không vạch trần cô, chỉ bình tĩnh ôm cô.
Quần áo anh lưu lại mùi hương ngọt ngào của Lục Chi, hương vị này khiến anh nhớ nhung đến phát điên suốt một tháng qua.
Khoảng thời gian một tháng quay phim xa nhà quả thật quá dài, Lục Dục Chi không nỡ xa Lục Chi dù chỉ một giây.
Mỗi một giây một phút trôi qua, nỗi nhớ nhung đối với Lục Chi của anh càng thâm nhập vào xương tủy thêm một phần.
Anh biết, anh hoàn toàn xong rồi.
Cô gái nhỏ trong ngực anh, là cả thế giới của anh, là sinh mệnh của anh.
Lục Dục Chi đưa Lục Chi đến một nhà hàng tư nhân mà anh thường đến, công tác giữ bảo mật ở đây rất tốt.
Ông chủ là một lão tiền bối đã rời khỏi giới giải trí từ rất lâu, không ít người trong nghề cũng yêu thích nơi này.
Paparazzi và fans rất khó vào đây, nơi này chỉ tiếp đãi khách quen và bạn bè khách quen đưa đến.
Lục Dục Chi nhờ vào một vị tiền bối mà biết đến nhà hàng này.
Khi danh tiếng của anh nổi hơn, sau này luôn có fans tư sinh và paparazzi theo đuôi.
Anh rất thường xuyên đưa Lục Chi đến đây ăn cơm.
Không giống với các nhà hàng xa hoa khác được mở ở vùng ngoại ô hoặc khu tư nhân, nhà hàng này nằm ngay ở hẻm nhỏ trong phố xá sầm uất.
Rất có ý tứ ẩn mình trong lòng thành phố.
Ngay cả khi một minh tinh nào đó đi trên đường bị nhận ra, cũng có thể giải thích rằng gương mặt giống nhaụ Nếu không làm sao có chuyện một đại minh tinh thoải mái xuất hiện ở giữa phố xá đông đúc, còn không hề cố kỵ gì.
Ông chủ nhà hàng rất giỏi trong việc lựa chọn địa điểm.
Để đi đến đây không thể trực tiếp đỗ xe phía trước nhà hàng, mà phải tìm vị trí đậu xe ở bãi đỗ xe gần đó.
Sau đó đi bộ thêm một đoạn, vào ngõ nhỏ, rẽ trái rẽ phải mới đến nơi.
Lục Chi không thể nhớ rõ đường đi dù đã đến vài lần.
Vì lý do bảo mật nên Lục Dục Chi luôn đưa cô đến nhà hàng này mỗi khi hai người ăn cơm ở bên ngoài.
Lục Chi rất thích ăn thịt heo băm Tứ Xuyên sốt tỏi ở đây.
Lục Dục Chi đã từng vì Lục Chi thích ăn mà hạ mình đi tìm đầu bếp xin truyền dạy công thức nấu ăn bí mật.
Vừa có thời gian rảnh Lục Dục Chi liền tới đây ngồi canh, anh giống như chú chó canh cửa, dây dưa đến khi ông chủ thỏa hiệp, đồng ý cho đầu bếp dạy anh cách làm.
Đối với việc này Lục Chi hoàn toàn không biết, cô ăn thử đồ ăn Lục Dục Chi nấu, vô cùng ngạc nhiên và vui sướng đến mức nhảy nhót khắp nhà.
Cô còn khen anh trai có thiên phú, mùi vị anh nấu không khác biệt so với đầu bếp ở nhà hàng làm.
Lục Dục Chi cười ngầm thừa nhận, anh không có ý định nói cho cô biết, anh vì món ăn này mà đã luyện tập bao lâu, đã lãng phí bao nhiêu nguyên liệụ Lục Dục Chi gieo tai họa cho một nhóm người trong phòng làm việc, từ người đại diện, trợ lý, thậm chí ngay cả dì dọn vệ sinh.
Khoảng thời gian đó, anh coi nhân viên như chuột bạch, hàng ngày cho họ ăn thử đồ anh nấụ Cho dù là được ăn đồ minh tinh làm nhưng mọi người cảm giác giống như đang thử độc, rối rít cầu xin anh buông tha cho họ.
Chỉ cần nỗ lực thì sẽ không phụ lòng