Chương 10
không?" "Sư tỷ đừng nha, chúng ta mới là người cùng một phe mà nhỉ..." Lâm Thanh Vãn nhướng mày: "Ai cùng một phe với các ngươi, ta cứu người, các ngươi hại người, có thể giống nhau sao?" Đệ tử thật sự khó mà trả lời.
Một người trong đó nói: "Sư tỷ, tỷ đừng trở mặt không quen biết chứ, không phải tỷ nói nếu không có việc gì thì cứ ném hắn vào trong này để tra tấn sao, sao lúc này..." "Nói bậy nói bạ!" Nghe thấy âm thanh cảnh cáo của hệ thống, nàng lập tức uất ức đi về phía Lăng Tức Trần, thâm tình chậm rãi nhìn sang y: "Đại sư huynh tuyệt đối đừng tin những lời xàm ngôn, muội cũng không quen biết người kia, sao lại ức hiếp hắn cơ chứ." Lăng Tức Trần thở dài: "Ta tin muội, tuy muội kiêu căng, nhưng sẽ không ác độc như thế." Thế là Lâm Thanh Vãn lại nhảy trở về, chính nghĩa nghiêm trang nói: "Từ nay về sau, nếu còn ai ức hiếp hắn nữa thì sẽ đối đầu với Lâm Thanh Vãn ta, tuy ta không quen biết hắn, nhưng cũng sẽ không bỏ mặc để các ngươi đồng môn tương tàn, sau này nếu còn để ta bắt gặp được, đừng trách kiếm của ta không lưu tình!" "Sư tỷ..." "Nghe rõ chưa!" "Nhưng hắn..." "Hôm nay mấy người các giết hại đồng môn, xử lý theo môn quy, tự đi lãnh phạt đi." Lời này vừa nói ra, bọn họ lập tức không lời oán giận, nhao nhao tránh đi, sợ nếu còn ở lại nữa, Lâm Thanh Vãn sẽ thật sự trở mặt vô tình.
Lâm Thanh Vãn cảm nhận được ánh mắt như có như không ở sau lưng.
Nàng quay người yêu kiều cười một cái, ánh mắt kia tựa như đang nói: Nhìn đi, ta đã nói sẽ bảo vệ ngươi mà.
Nếu như đám người này không có liên quan gì đến nàng, có thể hắn sẽ còn cảm thấy đúng là như vậy, nhưng thật đáng buồn cười, người là do nàng tìm, còn nàng thì lại đến làm anh hùng.
Hề Huyền Lương nhìn nàng trong một chớp mắt ngắn ngủi.
"Đa tạ." ====================================================================== "Đại sư huynh, hai người đi trước một bước đi, muội sẽ đến sau." Lăng Tức Trần nhìn thoáng qua vết thương tяên người Hề Huyền Lương, hiểu rõ, y đưa Triệu Hoan Nhan đi thẳng lên tяên lầu.
Lâm Thanh Vãn tìm một góc vắng, đỡ Hề Huyền Lương đến đó ngồi xuống.
Nàng vừa tìm tòi trong túi trữ vật, vừa cười đùa bảo: "Sư đệ, ngươi nói xem có phải số mệnh của chúng ta tương khắc nhau hay không, mỗi lần gặp mặt nếu không phải ngươi thấy máu thì chính là ta thấy máu?" Hề Huyền Lương tựa lưng vào tường, uốn cong gối rồi khoanh tay lên đó, mà bả vai kia đến ngực đã bị máu nhuộm ướt.
Bởi vì hắn đang mặc y phục màu đen, cho nên trông không đến mức phát hoảng.
Mặc dù nhìn bề ngoài dường như không có việc gì, nhưng!
Hắn bị thương rồi đấy!
Cơ hội tốt như thế nào cơ chứ?
Nàng hào hứng dạt dào lấy từng chai lọ từ trong túi trữ vật ra, sau đó lại cầm lấy một hạt đan dược, xòe tay ra nhích đến gần Hề Huyền Lương.
Đưa đôi mắt sáng mê mang nhìn sang hắn: "Hơi nhiều, ngươi biết ăn viên nào mới có hiệu quả không?" Hề Huyền Lương nhìn nàng: “..." Lâm Thanh Vãn nhíu nhíu mày, tỉ mỉ nghĩ lại, cũng đúng, bây giờ giữa họ chẳng có chút tín nhiệm nào cả, nói không chừng hắn còn tưởng có độc đan nữa đấy.
Dù sao, mặc kệ là hắn có nghĩ như vậy hay không, nàng đều cần một cơ hội để thể hiện.
Thế là nàng chẳng nói một lời, trực tiếp chọn ra một viên từ bên trong rồi nhét vào trong miệng, nhai nhai: "Không có độc, thả..." "A...
Đắng