Chương 15
cần sử dụng đồ của sư tỷ tặng đối với ta, có được không?" Hề Huyền Lương không khỏi nhíu mày, ý cười không rõ: "Chẳng lẽ sư tỷ sợ ta rút đi ký ức của ngươi?" "Hay là nói...
Ngươi có ký ức gì đó không thể để cho người khác biết được?" Lâm Thanh Vãn: "..." Quá đáng thật chứ...
Thời gian tiếp theo, Lâm Thanh Vãn không phải đi theo bên cạnh Lăng Tức Trần để luyện kiếm một chút thì chính là tìm cảm giác tồn tại, thỉnh thoảng còn cùng Triệu Hoan Nhan ra sau núi để giết yêu thú.
Quả nhiên vẫn là nữ chính nhập gia tùy tục, rảnh rỗi thì thích thức ăn ngon giống như nàng.
Ngoại trừ tăng tu vi ra, nàng sẽ còn hỏi han ân cần Hề Huyền Lương, nói hoa mỹ chính là muốn xem hắn luyện kiếm, muốn trông thấy hắn ở nội môn.
Tяên thực tế, nàng đến để lấy hảo cảm, nếu không có việc gì nàng sẽ giúp đỡ chút việc trong lúc khổ luyện.
Nàng quyết chí làm tiểu đệ của Hề Huyền Lương, dù sao cũng chẳng thể thực hiện được mỹ nhân kế với hắn.
Để tránh chọc giận hắn.
Chẳng bằng làm một thuộc hạ.
Trước cuộc thi ba ngày, Lăng Tức Trần đang bận rộn bôn tẩu vì chuyện này, trông thấy nàng, nhân tiện nói: "Sư muội đến rất đúng lúc, theo ta cùng đi đón khách nào." "Khách?
Là khách phương nào?" "Đại đệ tử của một vị tiên nhân tọa hạ Tiên đảo, Tùng Tề." Tяên đường đi, Lâm Thanh Vãn hỏi hệ thống một cách câu được câu không.
Sau khi ta hoàn thành nhiệm vụ, thật sự có thể trở về nhà sao?
[Có thể.] Nếu ta chết đi thì sao, có thể sống lại không?
[Không thể.] Vậy ta ngăn cản Hề Huyền Lương nhập ma thì sao?
[Thứ ba, để Ma tộc thua bởi tiên môn, để thế giới này quay về hòa bình.] [Ma, chỉ bao hàm Ma tộc của Hề Huyền Lương.] Nói tóm lại, không thể.
Xảy ra chuyện lớn ta có thể chạy không, ví dụ như...
Không đi theo kịch bản?
[Lúc chuyện lớn cần ký chủ, ký chủ không thể từ chối.] Cho nên, ta không thể thay đổi tổng thể hướng đi của toàn bộ tiểu thuyết, chỉ có thể làm chuyện mình thích, nói lời mình muốn nói ở một vài nơi không đáng kể?
[Ký chủ thông minh.] Lâm Thanh Vãn trầm mặc thật sâu.
Trước khi nhiệm vụ hoàn thành, ta sẽ chết sao, bị Hề Huyền Lương giết chết.
[Chuyện này là ngoại lệ, cho ký chủ đủ không gian phát huy, hành vi của ký chủ sẽ quyết định kết cục của ngài.] Nói cách khác, nó không ngăn cản việc nàng tìm đường sống, nhưng lại giới hạn rất nhiều tự do của nàng.
Ví dụ như nói sau khi giúp đỡ Lăng Tức Trần đối đầu với Hề Huyền Lương cũng được tính đúng không?
Để Ma tộc thua Tiên môn, không phải chính là ý này hay sao.
Nói dễ nghe một chút là cho nàng không gian để phát huy.
Nói khó nghe chút là buộc nàng từng bước đến gần con đường cùng.
Trước khi đi vào tông môn, có một bóng dáng cao gầy đi về phía bọn họ, tяên mặt hắn ta mang một nụ cười, hành lễ: "Làm phiền rồi, Lăng huynh." "Người đến là khách, Linh Đạo Tông của ta đã chuẩn bị tốt chỗ ở, huynh cứ đi theo ta." Kết quả, Lâm Thanh Vãn lại thành thành thật thật theo y trở về.
Lăng Tức Trần chậm rãi trò chuyện với Tùng Tề: "Không biết Tề huynh đến đây đã báo cho Bạch Vũ Tiên biết chưa." "Huynh đừng có giễu cợt ta, ta với huynh bên ngoài quen biết nhiều năm như vậy, huynh còn không biết ta sao, rước họa hay sao, nào dám truyền tin cho sư phụ chứ?" "Ha ha ha ha..." "Ta đã báo cho cha ta chuyện