Chương 3
....
Hủy dung rồi.
Lòng nàng lạnh đi một nửa, vô thức muốn đi tìm Lăng Tức Trần xem thử.
Vừa đứng dậy đi mấy bước, nàng lại dừng lại.
Nàng vẫn còn chưa hiểu biết gì mấy với thế giới này, không biết là chuyện gì xảy ra, nhưng chắc chắn Lăng Tức Trần sẽ biết.
Chỉ là, nguyên chủ cũng chẳng phải là người mảnh mai như thế, nếu như hỏi hắn ta trái lại có thể dễ dàng sinh nghi.
Nhưng nếu không hỏi, còn có thể làm sao với chút tu tiên này đây?
Nàng nhíu chặt mày, suy tư thật kỹ.
Dựa vào tình trạng của nàng, phần lớn chính là ăn phải gì đó hoặc gì chạm phải thứ gì đó, hơn nữa chưa đến mức có thể giết người.
Dần dần, nàng cũng giãn mày ra.
Thân thể này đã từng tập Tích Cốc, từ lúc đến nơi này, nàng hoàn toàn chưa từng ăn thứ gì.
Nếu nói chạm qua thứ gì đó...
Chạm phải Liên Tiên Thảo trong ngực...
Hề Huyền Lương.
Lúc ấy nàng quá bối rối, rất sợ chết.
Cho nên ôm hắn không chịu buông tay, nửa đường đã đè vỡ nụ hoa bọc trong Liên Tiên Thảo, nụ hoa vốn đã chớm nở, thế nhưng lại bị nàng đè nát rồi.
Nếu nói vì sao bây giờ vẫn còn nhớ rõ, là bởi vì lúc ấy nàng đã ngửi thấy được một mùi hương hết sức thơm, nàng vẫn còn đang suy nghĩ vì sao tяên người Hề Huyền Lương lại thơm đến như vậy, kết quả một giây sau đã bị hắn ném xuống.
Tuy trong tiểu thuyết có từng nhắc từ sau khi Hề Huyền Lương quay về sau một chuyến xuống núi, tu vi đã không còn mạnh bằng lúc trước, nhưng nàng cũng không tin hắn không thể bảo vệ được một cọng cỏ.
Trừ phi giờ phút này, cơ thể của Hề Huyền Lương cũng khác thường giống nàng.
Đối với Hề Huyền Lương, suy cho cùng Lâm Thanh Vãn cũng không dám nghĩ về hắn theo hướng tốt, cho nên nàng cảm thấy có lẽ lúc ấy nàng đã bị hắn trả thù.
Sau khi tìm kiếm ở Tàng Thư Lâu một hồi lâu, cuối cùng nàng cũng tìm được ghi chép về Liên Tiên Thảo tяên một quyển sách.
Là thuốc nhưng cũng là độc.
Lá của nó nghiền nát ra có thể chữa trị vết thương, có thể dùng hoa để dẫn dụ ma thú.
Duy chỉ có mùi là độc đối với người ta.
Có thể khiến cho linh khí bên trong thể nội của người ta xao động bất an, quấy nhiễu người tu hành, nếu cưỡng ép tu hành thì da t̸h̵ιt̸ sẽ rách ra, linh khí tiết ra ngoài.
Nếu như bỏ mặc không quan tâm còn có thể gặp nguy hiểm nổ tung thân thể.
Nàng hướng ánh mắt xuống bên dưới, xem cách giải quyết.
Nếu muốn giải độc phải dùng đến lá của Liên Tiên Thảo, dùng nó để ngâm mình, làm thế có thể tiêu hao một lượng Liên Tiên Thảo lớn.
Lâm Thanh Vãn làm một thủ thuật che mắt với mình, che giấu đi vết tích tяên người.
Hỏi thăm một phen mới biết được cái hồ kia tên là Minh Hồ, dưới đáy hồ vẫn thường mọc ra loại Liên Tiên Thảo này, các đệ tử thường xuyên hái ở đó.
Nàng đi đến Minh Hồ, sau khi niệm chú, quanh người hiển hiện một lớp bảo hộ vô hình.
Nàng thả chân vào trong nước thăm dò, sau khi xác nhận không ướt chân mới nhảy cả người xuống đó.
Trong nháy mắt, thân thể chìm xuống, nàng trôi lơ lửng trong nước, nhìn xuống đáy hồ sâu tối tăm, nơi này gần như không có ánh sáng, khiến nàng gặp chút khó khăn khi tìm kiếm.
Sau khi tìm một vòng, trong lòng nàng dâng lên nghi hoặc.
Kỳ quái, rõ ràng các sư huynh nói rằng có thể thấy Liên Tiên Thảo ở khắp dưới đáy hồ, sao nàng gần