Chương 8
nãy lại quên dùng chú để chạy trốn, lại đi bộ trong cả quá trình.
Cũng may mà con mãng xà lớn kia bị nàng ngăn chặn trong chốc lát, lại bò chậm vì đến gần Linh Đạo Tông.
Nàng vội vã thở phì phò, đỉnh đầu tràn đầy mồ hôi, khuôn mặt nhỏ trắng bệch.
Đến bây giờ, tứ chi của nàng vẫn mềm oặt, nhất là hai cái đùi.
Nàng chết lặng, đối diện với ánh mắt của Hề Huyền Lương.
Nàng nuốt một ngụm nước bọt, miễn cưỡng chống đỡ áp lực tinh thần đi sang đấy, nàng vờ như không biết, hỏi: "Rắn gì đó đáng sợ nhất nhỉ, chúng ta không ăn nữa, không ăn nữa." "Bị thương rồi." Hề Huyền Lương lẳng lặng trần thuật, hắn phớt lờ làn váy bị bẩn của nàng, nhìn vào giọt máu đọng ở đầu ngón tay của nàng.
Đây là vết thương xuất hiện lúc ngã ở tяên đường, nằm ở khuỷu tay, dòng máu thuận theo cánh tay chảy xuống nhuộm đỏ cả bàn tay.
"Không sao." Lâm Thanh Vãn đi đến cạnh hắn rồi ngồi xuống, tìm thuốc từ trong túi trữ vật để xử lý vết thương cho mình.
Thật là, từ sau khi quen biết Hề Huyền Lương, dường như nàng vẫn luôn chảy máu.
Sắc trời bên ngoài dần dần mờ đi, ánh tà dương ảm đạm xuyên thấu qua khe hở, khiến trong phòng dường như cũng được nhuộm thành màu vỏ quýt.
Dây trói của Hề Huyền Lương không biết đã được cởi bỏ từ lúc nào, hắn chậm rãi đứng lên, đảo mắt nhìn thoáng qua Lâm Thanh Vãn đã ghé vào bên giường ngủ từ lâu.
Tướng ngủ của Lâm Thanh Vãn không tệ, hô hấp của nàng kéo dài đều đều, mi mắt nhắm lại khẽ run, ngủ cũng không an ổn.
Đợi đến lúc nàng mơ màng tỉnh lại, trong phòng đã đen kịt một màu, ngoại trừ nàng ra thì chẳng còn ai nữa.
Nàng xoa xoa cánh tay run lên, trở về phòng của mình.
Một tháng sau, nàng đều nằm dí ở Tàng Thư Lâu để bù lại.
Bây giờ, ngoại trừ kiếm thuật còn có phần không thạo, toàn bộ những chú thuật, phù thuật khác nàng đều đã biết rõ, hơn nữa còn có thể nắm vững toàn bộ.
Cũng không biết xảy ra chuyện gì, đợi đến khi nàng mới bước ra, sắc trời bên ngoài đều đã thay đổi.
Sau khi nghe ngóng mới biết được, Triệu Hoan Nhan đã vô tình bắt gặp Lăng Tức Trần ở ngoại môn, thế là Triệu Hoan Nhan bèn thỉnh giáo y một phen, hai người phân thắng bại ở sân đấu võ.
Cuối cùng Lăng Tức Trần thắng, thế nhưng Triệu Hoan Nhan lại có thể kiên trì một canh giờ dưới tay y.
Kỳ thật, có một số việc người khác không quá rõ ràng, nhưng người từng xem qua tiểu thuyết như nàng thì lại rất rõ ràng.
Sau khi Triệu Hoan Nhan khiêu chiến với Lăng Tức Trần, Lăng Tức Trần rất tán thưởng nàng ta, thế là hai người thỉnh thoảng sẽ cùng tụ tập lại để luyện kiếm, còn cùng nhau xông vào Thiên Tháp, đến lúc ra hai người bọn họ đứng sóng vai nhau, cười nói vui vẻ.
Trong nguyên tác có sự cản trở từ nguyên chủ, tiến triển của bọn họ còn chưa đến mức quá sâu, nhưng hiện nay...
Loại mập mờ giữa bằng hữu kia, người sáng suốt đều có thể nhìn ra.
Bởi vì bây giờ, cả tiên môn đều đang đồn đoán, Triệu Hoan Nhan thân là một đệ tử ngoại môn nhưng đều có thể nhận được sự ưu ái của Lăng Tức Trần, ngày sau tiến vào nội môn chắc chắn sẽ thay thế được vị trí của nàng.
[Cảnh cáo, thiết lập nhân vật của ký chủ đứng trước nguy cơ sụp đổ, nếu không lập tức giải quyết sẽ bị trừng phạt một lần, nếu bị trừng phạt mười lần, nhiệm vụ sẽ thất bại!] Lâm Thanh Vãn: "..."