Chương 16
đường đi ngang qua đây." Bà ấy đưa chiếc hộp quà màu đỏ tươi trên tay cho cô "Ở đây có ít tổ yến, cháu ăn nhiều một chút để bồi bổ cơ thể." "Hả?" Bùi Thanh Chỉ hơi ngẩn ra, nhìn sắc mặt bà ấy có chút kỳ lạ, cô mơ hồ đoán ra điều gì đó.
Quả nhiên, Nguyễn Ngôn Phương thở dài "Chị cháu lâu lắm rồi không về nhà, bác với bác hai của cháu lại bận rộn buôn bán.
Vừa nãy đi thăm con bé ở bệnh viện, thấy nó gầy yếu xanh xao, bèn bảo mang chút đồ bổ cho nó, vậy mà nó lại nói bận, không có thời gian ăn." Bùi Thanh Chỉ khẽ cười "Làm bác sĩ đúng là rất vất vả, huống hồ chị ấy còn làm ở khoa cấp cứụ Tổ yến này, cháu nhất định sẽ chưng rồi mang đến cho chị, ép chị ăn cho bằng hết." "Giá mà chị cháu cũng ngoan ngoãn hiểu chuyện như cháu thì tốt rồi." Nguyễn Ngôn Phương cảm thán.
Tiếng chuông điện thoại vang lên, bà ấy nhìn thoáng qua rồi vội vàng nói "Cháu cũng nhớ ăn nhiều vào, đừng suốt ngày giảm cân, giảm cân.
Giảm cái gì mà giảm, khỏe mạnh mới là điều quan trọng nhất." "Bác hai của cháu giục rồi, bác đi trước đây." "Bác hai, đi đường cẩn thận ạ." Bùi Thanh Chỉ tiễn bà ấy ra cửa, ánh mắt bỗng dưng rơi vào cánh cửa lớn khóa chặt bên cạnh.
Chị họ Bùi Tô thực tập ở bệnh viện Hoa Ân, mà Nguy Thừa cũng là bác sĩ ở bệnh viện Hoa Ân.
Hay là..
nhân lúc mang cơm cho chị họ, cô tranh thủ đi tìm hiểu về anh một chút?
Nghĩ vậy, cô quay vào nhà, khóa cửa lại, đặt tổ yến mà bác hai mang đến vào tủ bếp.
Sau màn xuất hiện đột ngột của bác hai, cảm giác ham muốn của cô giảm đi quá nửa, cô định vào phòng dọn dẹp rồi tắm rửa đi ngủ.
Nhưng vừa đến gần cửa phòng, cô chợt nghe thấy từng tiếng thở dốc khe khẽ.
Lẽ nào lúc nãy cô chưa tắt video?
Tim Bùi Thanh Chỉ đập thình thịch, đẩy cửa ra, trong phòng bỗng dưng có thêm một bóng người.
Người đàn ông quay lưng về phía cô, ngồi trước bàn làm việc, hai cánh tay của anh động đậy không ngừng, không biết đang làm gì.
Âm thanh va chạm thể xác và tiếng thở hổn hển của nam và nữ vang lên từ máy tính, tràn ngập toàn bộ căn phòng ngủ, cô nghe thấy, và vành tai bắt đầu đỏ bừng lên.
"Ban đầu chú định vào từ cửa chính, nhưng mà họ hàng của cháu đến, đành phải trèo qua ban công vậy." Người đàn ông đột ngột lên tiếng, từ từ quay lại.
Dưới ánh sáng sáng như ban ngày, gương mặt đẹp trai của anh hiện lên với một nụ cười khinh bỉ quen thuộc.
Bùi Thanh Chỉ không biết phải đối mặt với anh như thế nào, giống như một đứa trẻ làm sai, cô ngượng ngùng cúi đầụ "Đến đây." Nguy Thừa ra lệnh, ánh mắt như hoa đào chứa đựng một chút gian xảo.
Cái bẫy đã giăng lâu như vậy, đến lúc thu lại rồi.
Cô lững thững bước từng bước nhỏ, vô tình tiến lại gần anh.
Thấy ngón tay trắng ngần của anh đang cầm một viên trứng rung màu hồng anh quen mắt, mặt cô lập tức đỏ bừng, tim đập thình thịch, xấu hổ cắn chặt môi.
"Cái này không phải do cháu mua." Cô lắp bắp nói.
"Cởi quần áo ra, nằm lên giường." Anh như không nghe thấy lời giải thích của cô, thản nhiên ra lệnh, giọng nói dịu dàng nhưng lại mang theo áp bức không thể từ chối.
"Cháụ." Cô do dự đứng yên, hai tay quấn vào nhaụ "Tất cả đã chuẩn bị xong, không định thử