Chương 7
phát ra tiếng kêu kỳ lạ, cảm giác xấu hổ mãnh liệt khiến toàn thân cô đỏ bừng "Đừng..
A..
Dừng lại " Cô chỉ đến khám thôi mà, sao lại trở thành như vậy?
Rõ ràng cô phải rất kháng cự khi bị một người đàn ông lạ chạm vào, nhưng loại khoái cảm kỳ lạ này lại khiến người ta không thể cưỡng lại.
"Không muốn dừng à?
Được." Anh cố ý hiểu sai ý của cô, khóe miệng mang theo nụ cười xảo quyệt.
Một tay anh trêu chọc âm hộ của cô, tay kia sờ vào lỗ nhỏ phía dưới, há ra há vào như miệng cá, nhả ra từng bọt nước dâm đãng.
"Đây là âm đạo." Anh nói.
Ngón tay nhẹ nhàng ma sát phần niêm mạc nhạy cảm của âm đạo, cảm nhận sự co rút của cơ xương chậụ "Âm đạo là cơ quan giao hợp của phụ nữ, chạm vào điểm G bên trong sẽ có cảm giác khoái cảm mạnh mẽ." Nghe vậy, cô cảm thấy ngón tay xấu xa kia dường như sắp chui vào lỗ nhỏ.
"Không được " Cô sợ hãi kêu lên "Cháu vẫn còn lần đầu tiên.." "Trinh nữ?" Người đàn ông trầm ngâm một lúc, nhíu mày, dường như đang gặp phải một vấn đề nan giải.
"Cộc cộc cộc " Tiếng gõ cửa đột ngột vang lên.
Bùi Thanh Chỉ sợ đến nỗi tim đập thình thịch, lông tơ dựng đứng.
"Bác sĩ, cháu sợ.." Đôi môi cô run rẩy, giống như một đứa trẻ lạc đường hoảng loạn.
"Có chú ở đây, sợ cái gì?" Anh dịu dàng an ủi cô, những ngón tay linh hoạt vẫn đang xâm phạm vùng đất trinh nguyên của cô.
"Ưm " khoái cảm từng cơn như thuỷ triều ập đến, cô rên rỉ không thể kìm nén, bị mắc kẹt trong cái lưới dục vọng mà anh dệt nên.
"Chủ nhiệm Nguy?
Anh còn ở trong đó không?
Mở cửa ra " Bên ngoài truyền đến một giọng nam gấp gáp "Có bệnh nhân gọi tôi, tôi phải đi khám bệnh đây " Bùi Thanh Chỉ nghe thấy tiếng người đàn ông bên ngoài vặn vẹo tay nắm cửa, trong lòng hoảng sợ, lo sợ anh ta sẽ xông vào, nhìn thấy bộ dạng cô đang bị người ta trêu đùa vùng kín.
"Cháu căng thẳng quá rồi." Người đàn ông chế giễu cô, ngón tay khẽ chạm vào hột le sưng đỏ.
"Sợ người ta nhìn thấy cái lỗ nhỏ xinh đẹp của cháu, không nhịn được muốn làm cháu à?" "A " Cô đột nhiên phát ra một tiếng thở dốc quyến rũ.
Đôi mắt mở to tròn, không ngờ anh lại nói ra những lời tục tĩu như vậy, trong đầu lóe lên bốn chữ "tra nam văn nhã".
"Tiếng gì thế?
Ai ở trong đó?" Người đàn ông bên ngoài lại không kiên nhẫn gõ cửa hai cái.
"Thật là, cứ ép tôi tìm chìa khóa mở cửa." Cái gì?
Nghe thấy tiếng chìa khóa cắm vào ổ khóa, Bùi Thanh Chỉ cảm thấy trái tim mình như sắp nhảy ra khỏi cổ họng.
"Dừng lại.." Cô cầu xin, nhưng người đàn ông dường như không nghe thấy, vẫn tiếp tục không chút kiêng dè mà nghịch ngợm hột le sưng tấy.
"Không..
A " Vì quá căng thẳng, cô run lên, nơi tư mật co rút theo nhịp, đột nhiên bắn ra một dòng xuân thủy.
Người đàn ông không tránh kịp, bị bắn thẳng vào mặt.
"Cạch." Tiếng khóa cửa bị ai đó mở ra.
Tâm trạng Bùi Thanh Chỉ trùng xuống, khóe mắt cay xè, ánh lên một tầng hơi nước.
"Đi ra ngoài " Nguy Thừa lạnh giọng ra lệnh, rút mấy tờ khăn giấy lau đi thứ chất lỏng vô tình bắn lên mặt mình.
"Chủ nhiệm Nguy?" Người ngoài cửa nghe thấy giọng anh, lập tức khựng lại, chưa kịp mở cửa đã vội đóng lại.
Vu Đường có chút tò mò "Chủ nhiệm Nguy,