Cậu thích người khác, tại sao cậu ấy lại giận chứ? Số phận sắp đặt, vai chính công và vai chính thụ sẽ đến với nhau, cậu còn không dám giận, vậy mà la cậu!
Huống chi bọn họ không có khả năng sẽ ở bên nhau, một người chỉ là vai phụ nhỏ nhoi, một người là vai chính của truyện. Cách biệt rất lớn, dù cậu thích Trình Dĩ Thâm, nhưng vai chính công không có khả năng sẽ đem nhường Trình Dĩ Thâm lại cho cậu.
Chuẩn bị lên lớp 11, vai chính công sẽ xuất hiện, thời gian cậu ở bên Trình Dĩ Thâm cũng không còn nhiều nữa rồi.
Cậu thử cùng Trình Dĩ Thâm nói: “Nhưng cho dù tớ không thích người khác, cậu cũng sẽ có người yêu thích, có một ngày……”
“Không có khả năng tớ thích người khác ngoài cậu!” Trình Dĩ Thâm cắt ngang, nghiêm túc trả lời.
Tô Tranh mới không tin hắn.
Trình Dĩ Thâm nhíu mày. Tô Tranh thấy hắn không cao hứng, vừa muốn nói cái gì đó, liền thấy Trình Dĩ Thâm xuống giường, mở cửa đi ra ngoài.
Cậu ý thức được không thích hợp, xốc chăn đi theo Trình Dĩ Thâm xuống tầng, thì thấy Trình Dĩ Thâm đứng ở trong phòng bếp, cầm dao gọt hoa quả, rạch một nhát trên ngực, làm cậu sợ ngây người.
“Dĩ Thâm, cậu điên rồi sao?!!” Cậu hoàn toàn bị dọa sợ, chạy tới cướp lấy con dao trên tay Trình Dĩ Thâm.
“Trình Dĩ Thâm, cậu còn làm như thế nữa tớ sẽ giận đấy, không để ý tới cậu nữa!”
Trình Dĩ Thâm ôm chặt lấy cậu, khổ sở nói: “Nếu trong tim tớ khắc tên cậu, có phải cậu sẽ không bỏ tớ rời đi không?”
Tô Tranh cứng họng.
Sợ Trình Dĩ Thâm lại làm ra chuyện ngốc nghếch, đành phải an ủi hắn: “Tớ sẽ không thích người khác, cũng không bỏ cậu mà đi. Nhưng cậu mà còn làm chuyện dại dột giống vừa nãy, tớ sẽ không để ý đến cậu, trốn đến một nơi rất xa, cho cậu không tìm thấy được.”
“Cậu chỉ thích mỗi tớ được không?” Trình Dĩ Thâm nhìn vào đôi mắt Tô Tranh, ý đồ tìm cái gì đó, nói giọng khàn khàn.
Tô Tranh không có biện pháp, đành phải nói: đời này chỉ thích Trình Dĩ Thâm.
Tâm trạng u ám vừa rồi nhanh chóng bay sạch, hắn ôm Tô Tranh lên tầng. Tô Tranh một bên oán trách hắn một bên bôi thuốc, còn Trình Dĩ Thâm vẫn nhìn chằm chằm chân cậu, không thể hiểu được nói một câu: “Chân của cậu rất đẹp.”
Tô Tranh không rõ nguyên do: “?”
Trình Dĩ Thâm bỡn cợt mà cười một chút, chậm rãi nắm lấy mắt cá chân xinh đẹp của cậu, vuốt ve nhẹ nhàng, sau đó có chút dùng sức, nói một câu làm lưng Tô Tranh toát mồ hôi lạnh.
“Nếu cậu dám chạy, tớ sẽ đánh gãy chân cậu.”