Mộ Tinh Trì dựa vào cửa sổ xe, ánh mắt hắn quét qua chiếc áo sơ mi nhăn nhúm của Giản Dương, cuối cùng dừng lại trên ngực cậu, chiếc áo sơ mi làm bằng vải dệt mơ hồ trong suốt, núʍ ѵú trước ngực lấp ló như ẩn như hiện, khiến phần vải trước ngực nhô lên thành một vòng cung nhẹ.
Bản thân Giản Dương hoàn toàn không quan tâm đến ngoại hình lúc này của mình, cũng không biết vẻ ngoài của cậu hấp dẫn đến mức nào.
Thiếu niên mặc chiếc áo sơ mi trắng sạch sẽ kia thật muốn làm bẩn cậu, muốn nhấn chìm cậu xuống vũng bùn không thể bò dậy, xé rách vẻ mặt ngây thơ của cậu, lộ ra vẻ sợ hãi khó tin.
Lúc này, hắn có thể xuất hiện như một vị cứu tinh, từ trên trời giáng xuống, cứu cậu khỏi vũng bùn lầy, để cậu toàn tâm toàn ý dựa vào, trong cả thế giới chỉ có mình hắn làm chỗ dựa.
Chờ cho đến khi cậu hoàn toàn tin tưởng hắn, hắn sẽ lộ ra bộ mặt thật của mình.
Xé rách quần áo chơi đùa với cậu, tàn nhẫn xâm chiếm thân thể cậu, nghe cậu rêи ɾỉ dưới thân, chỉ biết ôm hắn không ngừng khóc lóc cho đến cổ họng khàn đi, không làm gì được gì, chỉ có thể ngoan ngoãn dùng hai chân kẹp chặt eo của hắn, đồng thời mở rộng hai chân ra để hắn có thể tùy ý xâm phạm.
Thật thú vị.
Hắn chính là thích như vậy hơn sự tra tấn thể xác. Cho người ta một đòn đả kích huỷ diệt tinh thần.
Mộ Tinh Trì vươn đầu lưỡi liếʍ răng nanh của mình, cảm thấy có chút kí©ɧ ŧɧí©ɧ.
A, tên Lăng Dật vô dụng kia cũng không thể khiến loại dâʍ đãиɠ này trở nên tự tin sợ hãi.
Thật đúng là vô dụng, ngay từ đầu hắn không nên chọn Lăng Dật thành một phần trong kế hoạch của mình, việc nhỏ này cũng làm không xong, xuýt chút nữa đã làm chậm kế hoạch của hắn.
Mỗi một phân đoạn lựa chọn con mồi đều do chính hắn thiết kế tỉ mỉ.
Không thể sai một chút nào được.
Từ góc độ này nhìn xuống Giản Dương, vừa vặn có thể nhìn thấy xương quai xanh và một chút đầṳ ѵú ửng hồng của cậu, thậm chí có thể nhìn thấy mấy dấu vết ái muội chưa biến mất, uốn lượn suốt từ xương quai xanh đến ngực, cảm giác hấp dẫn vô cùng.
Nhìn thấy những dấu vết trên người của Giản Dương, Mộ Tinh Trì cảm thấy hơi ghê tởm, quả nhiên là một tên ca kỹ chuyên đi dụ dỗ người khác, cũng có thân hình dâʍ đãиɠ như người mẹ kỹ nữ của cậu ta vậy.
“Anh ơi, sao anh lại nhìn em như vậy?” Giọng nói lanh lảnh của Mộ Tinh Trì vang lên.
Giản Dương vội vàng cúi đầu che đi vẻ mặt của mình, sau đó vỗ đầu xua tan cảm giác kỳ quái xuất hiện trong lòng cậu.
Là ảo giác sao? Vừa rồi Mộ Tinh Trì nhìn cậu trông thật đáng sợ, như thể hắn sắp ăn thịt cậu vậy.
Ồ, thiếu chút nữa thì quên mất bây giờ cậu không còn là một cây nấm nữa, không thể bị con người tuỳ tiện ăn thịt được.
Một túi lớn khoai tây chiên vị chanh đột nhiên bị hắn nhét vào trong tay, Giản Dương kinh ngạc ngẩng đầu lên, không biết từ lúc nào Mộ Tinh Trì đã ngồi ở bên cạnh cậu, trên mặt nở nụ cười vô hại.
“Em biết anh thích ăn những thứ này, vì vậy em đã đặc biệt chuẩn bị nó cho anh đấy.” Nói rồi Mộ Tinh Trì lấy cặp sách phía sau ra, sau đó lấy ra những món ăn vặt mà Giản Dương thích ăn rồi nhét chúng vào tay cậu.
"Như vậy thì khi tan học anh có thể ăn những gì anh thích rồi, tâm trạng của anh cũng sẽ tốt hơn rất nhiều."
Giản Dương nhìn những món ăn vặt ngon lành ở thế giới loài người trong tay, suýt nữa thì chảy nước miếng, trước đây cậu là một cây nấm, cậu còn không có vị giác, chứ đừng nói đến việc nếm thử thức ăn của con người.
Nhưng cậu lại có chút do dự, Mộ Tinh Trì cũng không phải là người tốt, cậu vẫn nên cẩn thận thì hơn.
Nếu cậu ăn đồ của người xấu đưa thì không tốt lắm đâu nhỉ?
Đáng tiếc là Giản Dương không hề biết che giấu suy nghĩ, mọi suy nghĩ trong đầu cậu đều viết hết lên mặt, Mộ Tinh Trì uỷ khuất nói: “Tại sao anh lại không ăn? Anh không thích em sao? Nếu em làm gì sai, anh nhất định phải nói cho em biết, em sẽ sửa lại.”