⬅ Trước Tiếp ➡

vào đâụ Phòng tắm vang lên tiếng nước chảy xối xả, Tô Mạt nín thở, nằm sấp xuống đất ngó gầm giường.
Cô quả nhiên nhìn thấy cái túi xách nhỏ màu đen nằm bên trong đó.
Tô Mạt vừa nhặt túi xách, người đàn ông vừa vặn từ phòng tắm đi ra ngoài.
Anh ta liếc cô một cái "Cô còn chưa đi à?
Tiền ở trên bàn uống nước ấy." Tô Mạt lập tức hiểu ý anh ta, lửa bốc lên đầu "Anh...tôi sẽ báo cảnh sát..." Người đàn ông cười cười "Báo cảnh sát?
Cô hài hước thật.
Vừa rồi chưa đủ sướng phải không?
Có cần thử lần nữa..." Tô Mạt sợ anh ta giở trò, lập tức quay người chạy ra khỏi phòng.
Cô chạy một mạch xuống tầng dưới, tới đại sảnh của câu lạc bộ.
Đầu óc cô chợt vụt qua một ý nghĩ, là Tùng Dung đưa cô đến đây này, sau đó chị ta về trước.
Nhưng còn Vương Tư Nguy và tiểu Tiếu, bọn họ biến đâu mất?
Mấy cô tiếp tân ở đại sảnh nhìn Tô Mạt bằng ánh mắt kỳ lạ.
Không đợi đối phương lên tiếng, Tô Mạt liền chạy khỏi câu lạc bộ.
Mặc dù đôi chân mỏi nhừ nhưng cô vẫn cố chạy, những suy đoán đáng sợ không ngừng xuất hiện, tư duy ngày càng rõ ràng.
Khi quay đầu không thấy người đuổi theo, Tô Mạt mới run run lấy điện thoại ra.
Nửa đêm trời nổi cơn gió lớn, bốn bề tối đen như mực.
Tô Mạt miễn cưỡng đi tới đầu đường cao tốc gần nhất.
Trên đường thỉnh thoảng có chiếc xe ô tô phóng vụt qua, sau đó bốn bề trở lại không khí yên tĩnh.
Tô Mạt lê bước đi chầm chầm về phía trước.
Cũng không rõ bao lâu sau, cuối cùng cô nhìn thấy đèn xe cảnh sát nhấp nháy ở phía xa xa đang tiến lại gần.
Tô Mạt giơ tay vẫy vẫy, xe cảnh sát cuối cùng cũng dừng lại trước mặt cô.
Cửa xe hạ xuống, tài xế là một cảnh sát trẻ tuổi ngoài hai mươi.
Anh chàng cảnh sát chiếu đèn pin vào mặt Tô Mạt, nhìn cô bằng ánh mắt dò xét "Vừa rồi là chị báo án phải không?
Vụ cưỡng dâm ấy." Tô Mạt gật đầụ Anh chàng cảnh sát lại hỏi "Chuyện xảy ra như thế nào?" Tô Mạt lắp bắp "Tôi...hình như tôi bị người khác cho uống thuốc, vừa rồi bị một người đàn ông không quen biết...ở câu lạc bộ tư nhân trước mặt.
Tôi...là ông chủ của tôi kêu tôi đến đây.
Ông chủ tôi họ Vương, tên Vương Tư Nguy, ở công ty điện tử An Thịnh.
Tôi nghi ngờ...nghi ngờ bọn họ cùng một giuộc..." Anh chàng cảnh sát quay đầu nói với người trong xe vài câu mới đáp lời Tô Mạt "Chị mau lên xe, chúng ta đi xem thế nào." Tô Mạt đột nhiên do dự, đứng yên bất động.
Người cảnh sát trẻ tuổi nói với vẻ sốt ruột "Sếp của tôi bảo chị lên xe.
Này, không phải chị đang giỡn chơi đấy chứ?
Chuyện này không đùa được đâụ" Tô Mạt vội đáp "Không phải...là thật đấy." Nói xong, nước mắt chảy dài trên gò má cô.
Vừa rồi tình thế khẩn cấp, khiến cô không kịp khóc.
Anh chàng cảnh sát trẻ tuổi đành xuống xe mở cửa cho cô.
Xe cảnh sát lại đưa Tô Mạt trở về câu lạc bộ.
Nhìn thấy câu lạc bộ đèn đóm sáng choang ở trước mặt, đầu Tô Mạt đau như búa bổ.
Người cảnh sát ngồi ở hàng ghế sau tầm bốn mươi tuổi, vẻ mặt rất nghiêm nghị.
Anh chàng trẻ tuổi gọi ông ta là "Sếp Từ." Sau khi xuống xe, cảnh sát Từ đi vào trong câu lạc bộ, nói vài câu với cô lễ tân.
Trong lòng Tô Mạt rất phức tạp, anh chàng cảnh sát trẻ tuổi tưởng cô sợ


⬅ Trước Tiếp ➡