"Đúng vậy, tiểu tao hóa, cha ở đây."
"Không không ah... đau quá...tiểu huyệt đau quá...cha mau buông con ra...cha...A Văn, A Văn đâu rồi...A Văn mau cứu em..."
Nỗi đau thất thất và nỗi đau mất thân vào tay một người khác không phải A Văn đã khiến Nam Uyển Uyển bật khóc, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp phủ đầy nước khiến Triệu Quý vốn muốn nghỉ ngơi lại không nhịn được.
"Con gái thật tao, lát nữa cha thao sướng sẽ dẫn con đi tìm A Văn..."
Vòng eo mảnh khảnh và mềm mại của Nam Uyển Uyển bị Triệu Quý bóp chặt, sau đó hắn đẩy mạnh, rồi bắt đầu điên cuồng đâm vào.
"A...đau quá... cha... đừng thao nữa... a....đau quá...cha thao thật mạnh...huhu...cha làm nhẹ chút....nhẹ chút..." Nam Uyển Uyển khóc, bàn tay nhỏ đặt ở ngực của người đàn ông đập mạnh, mông vặn vẹo giãy dụa.
Cô vặn vẹo làm tiểu huyệt cũng co rút khiến da đầu Triệu Quy Sương ngứa ran, nhịn không được mà kêu ra tiếng.
"Thật chặt, mẹ nó, xử nữ có khác, lát nữa sẽ thích."
"Không, đừng...rút ra đi, cha, con là bạn gái của A Văn...cha..."
"Mẹ nó, thành thật chút." Tiểu huyệt lại co rút khiến Triệu Quý suýt nữa bị tiểu huyệt làm bắn ra, người đàn ông mất kiên nhẫn đánh một cái vào bộ ngực trắng nõn của Nam Uyển Uyển, nhũ thịt mềm mại đoe lên, Triệu Quý hung hăng nói: "Chính bởi vì con là bạn gái của A Văn nên mới phải như vậy, ở nhà của chúng ta, con trai phải để cha thao bạn gái trước."
Cái đánh này vô cùng đau đớn, nhưng vẫn chưa kinh hoàng bằng lời nói vừa rồi của Triệu Quý khiến Nam Uyển Uyển sợ hãi, lẽ nào đây là lời A Văn nói, quy củ của nhà họ Triệu.
“Cha…” Nam Uyển Uyển khóc như mưa, quy tắc còn đáng sợ hơn cô tưởng tượng, nhưng cô không thể rời bỏ Triệu Văn, con người và cơ thể của cô, cô có thể làm bất cứ điều gì vì Triệu Văn.
"Mẹ nó, khóc nhiều như vậy, là con dụ dỗ ta trước."
Thấy Nam Uyển Uyển không chống cự nữa, Triệu Quý biết những gì mình vừa nói đã phá vỡ phòng tuyến của cô, nên vội vàng ưỡn lưng tiếp tục đâm thẳng vào trong.
Lão nam nhân đầy kinh nghiệmbiết rõ nhất cách làm cho phụ nữ thoải mái, qυყ đầυ mập mạp cọ sát vào điểm G trong động thịt của cô, khi chạm đến chính giữa hoa tâm lại nghiền nát một cách điêu luyện.
"A...cha...không... không muốn... ưʍ... đừng chọc...con khó chịu quá..."
Sau hơn chục lần cắm rút, một chất lỏng nhớp nháp từ hoa tâm chảy ra, mị thịt gắt gao hút lấy côn ŧᏂịŧ giống như có hàng trăm cái miệng nhỏ đang mút lấy.
“Thật mẹ nó dâʍ đãиɠ,” Triệu Quý dùng một tay nắm lấy bầu vú đang nẩy loạn xạ, đầu ngón tay thô ráp xoa xoa núʍ ѵú, mỗi lần xoa đều khiến tiểu huyệt mút chặt, rất dâʍ đãиɠ, “Kêu lớn hơn một chút!"
Triệu Quý vừa dứt lời, hai người liền nghe tiếng người phụ nữ bên ngoài cao hứng dâʍ mỹ rêи ɾỉ, chỉ cần nghe thanh âm cũng có thể biết bà đang cực kỳ suиɠ sướиɠ.
Đó là Sở Văn Tú.
Nhưng Triệu Quý đang thao cô, vậy ai đang thao Sở Văn Tú?
“Cha...ưʍ... đừng... a...cha nhanh quá...cn chịu không nổi....ưʍ...A Văn đâu... A Văn đâu...cha..."
Dự đoán đáng sợ này khiến Nam Uyển Uyển vô cùng sợ hãi, cô lại không kìm được nước mắt, há hốc mồm kinh hãi, còn Triệu Quý thì liên tùng kêu rên vì suиɠ sướиɠ.
Nam Uyển Uyển rơm rớm nước mắt nên không nhìn rõ, người đàn ông đang thao tiểu huyệt mình cười dâʍ đãиɠ ôm lấy cơ thể nhỏ bé của cô đứng lên.
Nam Uyển Uyển bị hành động của hắn làm cho kinh ngạc hét lên một tiếng, côn ŧᏂịŧ thô to vẫn cắm trong lỗ, đột nhiên đứng dậy khiến cô sợ hãi, huyệt thịt lại hút chặt lấy côn ŧᏂịŧ nóng cứng.