⬅ Trước Tiếp ➡

như một chiếc mũ len trên đầu, cô dùng tay nhỏ quạt gió tán nhiệt “Hôm nay nóng thật.” “Đúng thế, hôm nay cứ như phát điên vậy, nóng hầm hập không dứt.” Hồ Mộng cười bám lấy cánh tay cô chỉ vào quầy bán quà vặt cách đó không xa, mặt mày hớn hở lên tiếng “Vẫn còn chút thời gian, đến quầy bán quà vặt đi, hôm nay tớ mời.” “Cậu phát tài sao?” “Cứ cho là vậy đi, Đồng Tử Đưa Tài nhà tớ đã trở lại.” “Đồng Tử Đưa Tài ?” Đồng Tử Đưa Tài một cách nói của việc xin vía Thần Tài, cầu Thần Tài, giàu có, phát đạt,..
“Ba tớ làm đó, ông chủ một công trường rảnh rỗi không có việc gì làm nên ném tiền vào mấy tục lệ này.” Chu Thanh Dao cười nhạt “Tớ nghi ngờ cậu đang khoe khoang...” Hồ Mộng cao hơn Chu Thanh Dao nửa cái đầu, một phen kéo cô đến quầy bán quà vặt “Cậu muốn ăn cái gì cứ chọn đi, tớ...” “nannan Chủ quán, cho một gói thuốc lá cây caụ” Chủ quán liếc nhìn đám học sinh vây thành một vòng bên cạnh, vẻ mặt khó xử “Ở đây không được phép bán thuốc lá.” “Lại không phải lần đầu tiên mua, còn giả bộ cái gì?” Thanh âm kia nghe vừa sắc nhọn vừa quái dị, khiến người ta liên tưởng đến cách lồng tiếng hơi cường điệu trong các bộ phim Anime.
Hồ Mộng nghe tiếng nhìn lại, sau đó sắc mặt trắng bệch như nhìn thấy ma, cô nàng phản xạ có điều kiện trốn đến sau lưng Chu Thanh Dao, khí thế khiêu ngạo khoa trương vừa rồi hoàn toàn bị dập tắt.
Bạch Mao ghé mắt, nhìn thấy Chu Thanh Dao thân hình nhỏ gầy và Hồ Mộng nhắm mắt giả chết ở sau cô.
Đôi mắt hắn sáng lên, mỉm cười nói với Trình Tiêu đang chơi bật lửa phía sau “Trẻ nhỏ bây giờ thật ngoan, đều biết tự tới cửa nộp tiền bảo kê.” Chu Thanh Dao ngước mắt nhìn thấy bóng người quen thuộc, hô hấp dồn dập không ngăn được nai con đang chạy loạn trong lòng.
....
Anh đã trở lại.
Trình Tiêu hờ hững lãnh đạm, không lên tiếng dựa lưng vào tường đá, tiếp tục tung bật lửa lên theo đường parabol như vừa rồi.
Nhưng bên cạnh anh nam sinh áo thun trắng vẻ ngoài thanh tú không nhịn được nói “Chuyện đã qua rồi đừng bắt nạt người ta nữa.” “Tớ bắt nạt ai vậy?” Bạch Mao cao giọng tỏ vẻ bất mãn sau đó hung ác túm ra Hồ Mộng đang nấp ở sau Chu Thanh Dao, cằm giương lên, kiêu ngạo ương ngạnh “Lần trước cô nói rất đúng, lớp Sáu chúng tôi không chuyện ác nào không làm, mà cướp tiền là số một.” Hồ Mộng bị hắn nắm chặt cổ tay không cách nào thoát ra được, hôm nay cô lại quên đeo mắt kính nên nhìn ai cũng như qua một màng lọc mờ, Bạch Mao khí thế trương dương trước mặt trông đỡ sợ hãi hơn trước nhiềụ “Tôi đang hỏi cô đó, bị câm à?” Cô nàng bị giọng nói hung thần ác sát kia dọa đến run rẩy “Tôi....
Tôi...” Bạch Mạo thấy vẻ mặt cô còn khó coi hơn cả khóc, mỉm cười hài lòng “Trạng thái này không tồi.
“ “Tôi hung, cô sợ, đây mới là tinh túy.” Trình Tiêu ngừng động tác trên tay cười lạnh “Não tàn.” Bên cạnh càng ngày càng nhiều học sinh xem náo nhiệt, Chu Thanh Dao sợ to chuyện, thân hình nho nhỏ chắn trước mặt Hồ Mộng thấp giọng xin lỗi “Rất xin lỗi, là chúng tôi lỡ miệng.” Bạch Mao một tay nắm cổ áo cô xốc lên “Không phải chuyện của cô, cút ngay ” Chu Thanh Dao thật sự quá gầy, hắn tùy tay xô đẩy khiến cô đụng vào tường lại theo phản


⬅ Trước Tiếp ➡