Chương 21
đập thình thịch.
Xuống đến tầng một, cô gọi điện cho Đại Chiêu, cậu ta vẫn đang trên đường đến.
Tạ Ninh giật lấy điện thoại “Cậu quay về thẳng khách sạn Thánh Đế đi, đừng qua đây nữa, đợi chúng tôi ở bãi đỗ xe ngầm của khách sạn.” Cúp máy, hai người lách ra từ bãi đỗ xe ngầm, cũng may là bắt được một chiếc taxi đi ngang qua.
Đại Chiêu đón họ ở dưới hầm khách sạn Thánh Đế, tất cả cùng lên tầng 16.
Chu Linh Linh nghe thấy động tĩnh liền chạy ra.
Chị ta là một người phụ nữ thông minh lại lõi đời, vừa thấy tình hình không ổn liền lập tức chen tới.
Đại Chiêu dìu Tạ Ninh vào phòng, Chu Linh Linh ngăn Vệ Uyển lại khi cô đang theo bản năng định bước theo “Có chuyện gì thế?” Vệ Uyển không mặc áo khoác, vừa chạy hùng hục lại vừa phải hứng gió lạnh bên ngoài, cơ thể lúc lạnh lúc nóng vô cùng khó chịụ Cô quệt mồ hôi, ngẩng đầu lên vô tình bắt gặp một tia sắc lẹm lướt qua trong mắt Chu Linh Linh, những lời định thốt ra lập tức bị cô nuốt ngược vào trong.
“Lãnh đạo uống quá chén, bữa tiệc có chút không vui.” Chu Linh Linh đánh mắt nhìn cô một lượt “Em không khỏe phải không?
Ở đây cứ giao cho chị, chị có kinh nghiệm rồi, em về phòng nghỉ ngơi đi.” Vệ Uyển trở về phòng, không hiểu sao trong đầu cứ quẩn quanh câu nói “chị có kinh nghiệm” của Chu Linh Linh.
Kinh nghiệm gì cơ?
Nhưng rất nhanh sau đó, cô nhận ra mình chẳng còn hơi sức đâu mà suy nghĩ về vấn đề này nữa.
Rõ ràng không uống bao nhiêu, nhưng từng cơn buồn nôn cứ cuộn trào trong dạ dày.
Vệ Uyển lao vào nhà vệ sinh, quỳ gối bên bồn cầu nôn khan, nhưng chẳng nôn ra được gì, vì cả tối cô có kịp ăn gì đâu, chỉ lo gắp thức ăn phục vụ Giám đốc Tạ thôi.
Vừa đứng dậy, đầu óc cô choáng váng, lảo đảo một cái.
Cô vịn tường, chậm chạp lết về phía giường.
Luồng hơi ấm từ lò sưởi trong phòng thổi ra khiến cô cực kỳ khó chịu, da dẻ như nứt nẻ, chỗ nào cũng thấy khát.
Vệ Uyển cố gắng chịu đựng, chịu đựng rất lâu, muốn ngủ thiếp đi cho xong, trước đây uống nhiều cứ ngủ một giấc là ổn.
Nhưng vừa nhắm mắt lại, não bộ như có hàng ngàn hàng vạn sợi tơ vây hãm.
Miệng cô khô khốc, khuôn mặt nóng bừng như đang bốc hỏa.
Vệ Uyển cảm thấy mình sắp không khống chế nổi bản thân nữa, sao trong đầu toàn nghĩ về những chuyện...
Lúc thì là cảnh Giám đốc Tạ xắn tay áo kính rượu người ta, lúc lại là cảnh anh gục đầu trong nhà vệ sinh, những giọt nước vương trên hàng lông mi dài, cả đôi môi mỏng của người đàn ông đó nữa.
Cô dùng sức túm chặt lấy ga giường, khẽ rên lên một tiếng u uất, rồi tức giận ném phăng chiếc gối xuống đất.
Đúng lúc này có tiếng gõ cửa, là giọng của Chu Linh Linh hỏi cô đã ngủ chưa.
Vệ Uyển trùm kín chăn quanh người, không hề đáp lại.
Một hồi lâu sau mới nghe thấy tiếng đóng cửa ở phòng bên cạnh.
Ngột ngạt đến mức không chịu nổi, Vệ Uyển loay hoay đi tìm điện thoại.
Cô lăn từ trên giường xuống thảm, phát ra một tiếng động trầm đục, nhưng bản thân cô lại chẳng thấy đau chút nào.
Cô định gọi cho Đại Chiêu, nhưng rồi lại cúp máy vì sợ giọng mình lúc này nghe quá kỳ lạ, cô chuyển sang nhắn tin.
Điện thoại rõ ràng đang cầm trong tay, nhưng ngón tay lại chẳng nghe lời, cứ liên tục gõ sai chữ.