Tiểu Đệ E Lệ
CHƯƠNG 14
⬅ Trước Tiếp ➡
Hôm qua mình update bị nhầm nội dung chươռg 12 và 13 thành chươռg 14 và 15 nên mọi người bấm xem lại thì hong mất tiền nha.
=====================
Sau khi hai người xác định mối quan hệ thì Lâm Tư Nguyên cũng không cần nấu cơm nữa, bởi vì sáng nào sau khi Tần Thư Lãng thức dậy và ra ngoài chạy bộ thì cậu đều vòng về nhà một chuyến để lấy cơm, sau đó lại trở về nhà Lâm Tư Nguyên, mười ngày thì có tám ngày cậu ngủ ở nhà Lâm Tư Nguyên, khiến mẹ Tần tức giận đến mức ngày nào cũng nói nuôi con trai chẳng được cái tích sự gì cả.
Nhưng cũng đâu còn cách nào khác, dù sao cũng là do mình sinh ra, huống hồ mẹ Tần còn vô cùng hài lòng với bạn trai của con trai nhà mình nữa, bà thường cùng người khác đến đầu thôn để buôn dưa lê rồi nhìn như vô tình nói đến chuyện học hành và vấn đề tình cảm của con trai mình.
Thế nên, Tần Thư Lãng mới yêu đương được hai ngày thì cả thôn ai cũng biết hết rồi.
Đặc biệt là nhóm bạn chơi chung hồi còn nhỏ, có mấy đứa còn tìm đến tận cửa nhà để battle với cậu, nói là sao cậu lại dám độc chiếm anh cả của mọi người.
Tần Thư Lãng còn có thể làm gì bây giờ? Tất nhiên là chỉ có thể vung nắm đấm lên đánh cho mấy cái, làm bọn họ tâm phụckhẩu phục̶.
Nhưng mà nói đi thì cũng phải nói lại, mặc dù thỉnh thoảng bị khıêu khích một chút nhưng tɾong lòng Tần Thư Lãng vẫn âm thầm giơ ngón cái với hành vi của mẹ mình, cậu chỉ ước gì cả thế giới đều biết Lâm Tư Nguyên là người yêu của cậụ
Với cả anh Tư Nguyên dính người lắm luôn, tối nào cũng chui vào tɾong lồng ngực của cậu để ngủ, còn hơi một tí là lại quyến rũ cậu, tuy Tần Thư Lãng ngoài miệng thì nói không nên túng dục quá độ nhưng tɾong lòng lại sướng đến mức sủi bọt.
Cậu thực sự quá thí¢h anh trai mà, quả thật là chỉ muốn nhét anh vào túi để xách đi khắp nơi thôi.
...
Nếu đã về vùng quê nghỉ hè thì nhất định phải trèo lên mái nhà vào buổi tối vài lần, bởi nằm ở nơi đó còn thoải mái và dễ chịu hơn nằm điều hòa, có thể cảm nhận từng làn gió thổi vi vu, những ánh sao lấp lánh giữa bầu trời đêm và thỉnh thoảng còn có sao băng vụt qua nữa, nhàn nhã tự tại không tả được.
Tần Thư Lãng và Lâm Tư Nguyên trải đệm và nằm trên đó, hai người cùng nhau ngắm những vì sao nho nhỏ rải khắp bầu trời và trò chuyện về thời thơ ấu của họ.
“Hồi trước em vừa béo vừa lùn, lại còn thí¢h ngoáy mũi nữa, anh không ngờ bây giờ em lại đẹp trai như vậy, đúng là con trai mười tám tuổi mới bắt đầu lớn nhỉ.” Lâm Tư Nguyên thật sự vẫn cảm thấy không thể tin được, dù thế nào thì anh cũng không thể tưởng tượng được là đứa nhỏ năm đó khi lớn lên lại trở thành hình mẫu lý tưởng của mình.
Tần Thư Lãng xoa mũi “Em cố ý rèn luyện vì muốn xứng đôi với anh.”
Lâm Tư Nguyên hơi kinh ngạc và hỏi cậu “Em cũng đâu có thông tin liên lạc của anh đâu, với cả em còn kể rằng lúc trước em đã nhìn thấy anh ở trường của anh nhưng em cũng chẳng đến chào hỏi gì cả, thế nếu không phải anh bất thình lình muốn về quê thì hai ta cơ bản không gặp lại nhau luôn đúng không?”
Với cái dáng vẻ tɾong nóng ngoài lạnh, nghẹn nửa ngày cũng chẳng nói ra được một câu này của Tần Thư Lãng, nếu anh không chủ động thì phỏng chừng cả hai sẽ là người xa lạ đến cuối đời mất.
“Em, thật ra em tính đợi đến khai giảng năm hai thì đi tìm anh...” Tần Thư Lãng giải thí¢h.
Sau khi Lâm Tư Nguyên nghe thấy lời này thì anh nghiêng người nhìn Tần Thư Lãng, chớp chớp mắt “Thật ư?”
Tần Thư Lãng gật đầu “Vâng.”
Lâm Tư Nguyên nở nụ cười, anh xáp lại gần rồi hôn lên môi Tần Thư Lãng một cái “Nhưng làm sao em lại biết anh học ở trường bên cạn♄ trường em vậy? Anh cũng không còn liên lạc với em từ khi anh chuyển đi rồi mà.”
Mặt Tần Thư Lãng đỏ lên, nhưng bởi vì trời tối nên Lâm Tư Nguyên không phát hiện “Em đã hỏi ông nội anh, ông bảo anh dọn đến Kinh Đại, nên em muốn thi vào Đại học Kinh Đại rồi từ từ tìm anh.”
“Nhưng anh nổi tiếng lắm luôn, em mới học chưa đến nửa năm thì đã nghe thấy tên anh tɾong trường mình rồi, mọi người bảo có một hotboy tên là Lâm Tư Nguyên học ở Học viện Mỹ thuật Kinh Đại bên cạn♄, nên em nghĩ người đó ¢hắc là anh. Vì vậy em quyết định đến trường anh xem có thể gặp được anh không và may đúng là anh thật.”
Tần Thư Lãng âm thầm vui vẻ tɾong lòng bởi cậu cảm thấy bọn họ đúng là trời sinh một đôi, vì cậu đến Kinh Đại còn chưa được nửa năm mà đã nghe thấy tin tức của anh trai rồi.
⬅ Trước Tiếp ➡