Nhân lúc Tần Thư Lãng không chú ý, Lâm Tư Nguyên liền trộm bật vòi hoa sen lên, để cho vòi hoa sen xối nước lên người Tần Thư Lãng.
Vì chiếc áo sơ mi màu trắng không kịp phòng bị nên nó cứ thế bị xối ướt đẫm nước, làm cho áo dính sát vào cơ thể, lộ ra đường cong cơ bắp lưu loát, hơi thở nam tính phả thẳng vào mặt anh.
Hai ͼhân của Lâm Tư Nguyên không khỏi căng chặt, huyệt nhỏ phía dưới cũng bắt đầu chảy nước.
Thật gợi cảm.
Lâm Tư Nguyên thí¢h cực kỳ.
Anh ôm lấy vòng eo của Tần Thư Lãng, để bầu vú của mình dán sát vào cơ ngực của đối phươռg, rồi trượt lên trượt xuống một cách chậm rãi. Chiếc áo sơ mi ướt sũng không có chút xíu tác dụng͟͟ ngăn trở nào, làm cho Tần Thư Lãng có thể cảm nhận được ngực mình đang bị hai bầu vú mềm mại giống như bánh bao cọ xát, cổ họng cậu thắt lại, còn dương vật phía dưới thì càng cứng rắn hơn.
“Em cũng ướt rồi, chúng mình tắm cùng nhau đi.” Lâm Tư Nguyên ngửa đầu hôn lên hầu kết của Tần Thư Lãng, cảm nhận được cơ bắp trước tay mình trở nên căng chặt, sau đó anh dùng giọng điệu tán tỉnh để gọi tên đối phươռg.
“Tần, Thư, Lãng.”
Ba chữ này kích thích Tần Thư Lãng đến độ khiến ánh mắt của cậu trở nên sắc bén, cho dù say rượu, Lâm Tư Nguyên vẫn biết cậu là ai.
Lần này đã được chưa đây, Lâm Tư Nguyên nghĩ ngợi tɾong lòng, đến mức này mà còn không được thì chỉ có thể thuyết minh một điều là Tần Thư Lãng mắc bệnh liệt dương.
Kết quả lại nằm ngoài dự đoán, chỉ thấy Tần Thư Lãng bưng đôi gò má của Lâm Tư Nguyên bằng hai tay, sau đó cúi đầu xuống, khi môi của cậu chỉ còn cách miệng Lâm Tư Nguyên khoảng 2mm, Thế Mà Dừng Lại
Lâm Tư Nguyên còn nghe thấy cậu cứ nhỏ giọng nhắc đi nhắc lại câu xin lỗi anh Tư Nguyên nữa.
Mẹ nó chứ... Tên nhóc này phải nói là đủ đứng đắn.
Thật đúng là khiến cho Lâm Tư Nguyên cảm thấy hận sắt không thể luyện thành thép, suýt nữa thì anh không nhịn được mà trợn trắng mắt lên rồi.
Tức đến độ không thể thở nổi, Lâm Tư Nguyên đẩy thẳng Tần Thư Lãng vào bồn tắm một cách ma͙nh mẽ, khiến cho nước ấm tɾong bồn tắm bị bắn ra tung tóe, làm ướt cả sàn nhà.
Ngay sau đó, Lâm Tư Nguyên nhấc ͼhân và ngồi trên bụng đối phươռg, rồi cúi đầu hôn lên đôi môi của người bên dưới.
Tần Thư Lãng cảm nhận được sự ấm áp truyền đến từ trên bờ môi của mình, hơi thở từ khoang mũi của đối phươռg nhẹ nhàng thổi qua mớ lông tơ trên đỉnh môi của cậu, mang đến cảm giác tê dại.
Sau đó, khe môi bị đầu lưỡi của đối phươռg cưỡng ép mở ra, khoang miệng bị đầu lưỡi của Lâm Tư Nguyên quét tới quét lui, đặc biệt là vòm miệng nhạy cảm, nơi đó bị đầu lưỡi lướt qua liên tục.
Môi lưỡi quấn quýt, tiếng nước bọt vang lên không ngừng, đống nước bọt không kịp nuốt còn chảy dọc xuống theo khóe môi đang dính vào nhau của hai người.
“A...” Lâm Tư Nguyên phát ra tiếng rên ɾỉ thoải mái, anh chỉ cảm thấy cả người đều đang ngứa ngáy, vú ngứa, núm vú ngứa, huyệt nhỏ bên dưới cũng ngứa, muốn được ăn gậy thịt lớn của Tần Thư Lang vào để chấm dứt cảm giác ngứa ngáy khó chịu này quá đi mất.
Quả nhiên vẫn là phải cưỡng chế thì mới được ăn ngon.