Cố Mi quỳ trên mặt đất đếm cừu.
Khi nàng đã đếm được đến ba vạn con cừu rồi, nàng không thể không ngước đầu lên nhìn ai đó đang ngồi cách nàng chỉ vài bước chân.
Đôi mắt của Thông Nguyên Tử vẫn đang khép lại như trước, ngồi xếp bằng trên đệm cói giống như lão hoà thượng đang ngồi thiền.
Cố Mi trong lòng nhịn không được kêu rên, mẫu thân ơi, nữ nhi của người còn phải quỳ tới khi nào nữa đây? Nếu còn tiếp tục quỳ nữa, hai cái chân này của con thật sự phải bỏ đi rồi đấy..
Hương thơm của đàn hương tỏa ra từ trong lò sưởi, nàng quan sát Thông Nguyên Tử thông qua màn sương khói mờ mịt kia, cân nhắc xem có phải hắn ta đang ngủ hay không?
Suy nghĩ như thế vừa xuất hiện trong đầu, cơ thể của nàng ngay lập tức mềm xuống. Mặc dù vẫn là tư thế quỳ thế nhưng mông lại được đặt trên gót chân.
Ít ra với tư thế này, vẫn còn tốt chán.
Nhưng đến khi nàng ngước mắt nhìn lên lần nữa, thì thấy Thông Nguyên Tử kia không biết đã mở mắt ra từ khi nào, đang lẳng lặng quan sát nàng.
Cố Mi run lên một cái, ngay lập tức dựng thẳng người dậy, trở lại với tư thế ban đầu.
Nam nhân từ đầu đến cuối vẫn luôn xếp bằng ngồi thiền như hòa thượng kia cuối cùng cũng mở miệng. Giọng điệu trầm ổn nhưng lại có phần bất đắc dĩ: "Hồng Diêu, ngươi đã biết sai ở đâu chưa?"
Cố Mi lập tức gật đầu như giã tỏi, chỉ thiếu điều khóc rống lên thôi: "Thưa sư phụ, đệ tử biết sai rồi. Về sau nhất định đệ tử sẽ không tái phạm nữa đâu. Chỉ mong sư phụ cho đệ tử thêm một cơ hội để sửa chữa sai lầm."
Lời nói ra thì vô cùng trôi chảy. Nhưng càng về sau thì ngay cả bản thân nàng cũng cảm thấy mông lung. Cơ hội? Cơ hội gì ấy nhỉ? Nàng vô duyên vô cớ tỉnh lại thì phát hiện bản thân đang ở một nơi hoàn toàn xa lạ, lại vô duyên vô cớ bị người ta lôi kéo tới đây nói rằng nàng có ý đồ mưu sát sư tỷ gì gì đó, sau đó lại bắt nàng phải quỳ oan uổng thật lâu ở đây như vậy.
Các người nói xem đây là cái đạo lý gì vậy hả? Khoan đã, cái vị đang ngồi trên ghế kia, lão già người là ai thế? Nói thật ra ta chẳng biết các vị là ai cả. Nếu không phải người bên cạnh ta nói với ta rằng người kia vốn là sư phụ của nguyên chủ thân thể này, thì ta biết lão nhân gia các người là ai mới là lạ ấy.
Nhưng hiện tại bản thân nàng sống cũng phải dựa vào người ta thì làm sao có thể không cúi đầu được đây. Suy nghĩ hiện tại của Cố Mi chính là trước hết cứ thăm dò tình hình đi đã rồi tính gì thì tính sau. Tóm lại trước tiên cứ thừa nhận sai lầm, cũng chẳng có mất mát cái gì đâu nào.
Thông Nguyên Tử thế nhưng không hề nghĩ tới lần này nàng sẽ nhanh chóng nhận sai như vậy. Trước kia cứ mỗi lần như thế, có lần nào nàng không tranh luận cãi vã một phen đâu, cho đến phút cuối cùng cũng vẫn giữ nguyên bộ dạng quật cường không chịu nhận sai như thế.
Hắn có chút trầm mặc, sau đó mở miệng hỏi: "Có thực là những chuyện đã xảy ra lúc trước ngươi đều không thể nhớ rõ toàn bộ hay không?"