Chương 10
tự nhiên.
Đáng tiếc Lý Hàn Sơn không biết đó là ai, chỉ có thể âm thầm đè nén cơn tức giận trong lòng.
Tiết học buổi chiều nói thì lâu nhưng thật ra cũng không lâu lắm, chỉ mấy chốc mà chuông tan học đã reo lên.
Ngoài cửa sổ, ánh mặt trời lúc chiều tà hơi mờ nhạt làm cho phòng học như được phủ thêm một tấm màn lụa mỏng, ánh sáng xuyên qua vòm cây hình thành những đốm sáng le lói trên mặt đất.
Học sinh rời đi rất nhanh, trong phòng học chỉ còn lại mấy học sinh phải trực nhật, hiện đang cầm cây chổi lau tụ họp nói chuyện phiếm.
Lý Hàn Sơn gom lại những quyển sách giáo khoa mới tinh thành một chồng, thu gọn và đút vào cặp để chuẩn bị về nhà.
Cậu ta còn chưa kịp đứng dậy, đã thấy một nam sinh khác tới ngồi cạnh mình.
Là Cố Chi Hành.
Lý Hàn Sơn lễ phép cười một cái, nói “Tôi phải về nhà rồi.” Đôi mắt đen của Cố Chi Hành nhìn chằm chằm vào cậu ta, cô thản nhiên nói, “Cậu tên Lý Hàn Sơn à?” Lý Hàn Sơn cảm thấy quái lại, “Đúng vậy.” Cố Chi Hành “A” một tiếng, cô bỗng khom lưng, khóe miệng khẽ nhếch cười như không cười, "Tên của cậu làm tôi nhớ đến cà phê Lam Sơn, lúc cậu uống cà phê dùng tay trái để khuấy hay tay phải?" Lý Hàn Sơn “...Tùy tâm trạng.” Hai mắt Cố Chi Hành sáng lấp lánh, ngữ khí trầm thấp, trên gương mặt tuấn mỹ hiện ra một chút nghiêm túc, “Cậu rất lợi hại, tôi cũng chọn tay khuấy tùy tâm trạng giống cậụ" Lý Hàn Sơn “...” Cố Chi Hành nhìn cậu ta chằm chằm vài giây, rồi nhíu mày, “Không buồn cười sao?” Lý Hàn Sơn mỉm cười, “Hài hước lắm.
Xin hỏi tôi có thể đi rồi chứ?” “Hiện tại chưa thể đi, tôi còn có việc quan trọng.” Cố Chi Hành vào chuyện chính, đôi mắt đen láy tràn đầy nghiêm túc, “Tôi muốn hỏi cậu chuyện sau khi tôi rời đi.” Lý Hàn Sơn nhìn cô, có chút khó hiểụ Cố Chi Hành nói “Bạn gái của tôi cảm thấy tôi không coi trọng cô ấy, rồi sao nữa?” Lý Hàn Sơn "...” Cậu ta muốn tự hỏi mình sau đó thì sao để trả lời Cố Chi Hành, lại đột nhiên nghe thấy một giọng nói rất áy náy “Xin bạn mới thứ lỗi, rất xin lỗi, làm phiền cậu rồi ” Lý Hàn Sơn ngẩng đầu, chỉ thấy Chu Như Diệu đã nắm lấy cổ áo sau của Cố Chi Hành và kéo cô dậy từ khi nào.
Chu Như Diệu liên tục xin lỗi "Có phải A Hành lại làm việc gì khiến cậu chê cười rồi không?
Ngại quá ngại quá, chúng tôi làm phiền cậu rồi bạn học Lý." Cố Chi Hành nhíu mày, “Cậu ấy cảm thấy rất buồn cười.” “Được rồi được rồi, rất buồn cười, chúng ta trở về rồi nói tiếp ha?” Chu Như Diệu nở nụ cười xán lạn trên gương mặt tuấn lãng, bất đắc dĩ mà nói “Cậu phải về nhà rồi đúng không?
Bọn tôi cũng phải về, không làm phiền cậu nữa ” Nói xong, cậu nắm lấy cổ áo Cố Chi Hành kéo đi xa, động tác vô cùng thân mật.
Lý Hàn Sơn đứng dậy, xách cặp lên rồi đi về.
Cậu ta còn chưa nói kế tiếp bạn gái của Cố Chi Hành vì tức giận nên đã tìm đến tận trường của cô, nhưng lại nhận nhầm người.
Chu Như Diệu kéo Cố Chi Hành thẳng một đường đến trước cổng trường mới dừng lại, lúc này, nụ cười trên gương mặt Chu Như Diệu đã vụt tắt hoàn toàn.
Cậu buông tay, vẻ mặt bất đắc dĩ nhìn Cố Chi Hành, thấp giọng nói "Rõ ràng cậu biết sự xuất hiện của Lý Hàn