em đứng, ai cho em ngồi xuống hả?” Tiếng rống giận uy lực dọa đám chim chóc đang đậu trên cành sợ hãi bay đi bốn phía, cũng cắt ngang cuộc trò chuyện của đám nam sinh dưới tán cây.
Lý Hàn Sơn ngẩng đầu, nhìn thấy một người đàn ông mặc tây trang, đi giày da từ xa gào thét về phía cậu ta.
Người đàn ông khoảng bốn mươi tuổi, trước ngực đeo một tấm thẻ công tác.
Qua vài giây, nam sinh bên cạnh Lý Hàn Sơn thở dài, đứng dậy một cách lười biếng, bước tới chỗ người đàn ông.
Lý Hàn Sơn nhìn thời gian, gần đến giờ vào học, bèn đứng dậy rời đi.
“Cố Chi Hành, em nói tôi nghe, ai cho em ngồi xuống, hả?” Thầy chủ nhiệm lớp nhăn mặt “Còn nữa, thầy chỉ mới rời mắt một tí em đã chạy ra chỗ có bóng râm ngồi, thầy đã cho phép chưa?” Cố Chi Hành mím đôi môi mỏng, suy nghĩ những lời nói vừa nghe được, cô ngẩng đầu nhìn về phía thầy chủ nhiệm.
Gió nhẹ thổi qua, trong đôi mắt đen sâu thẳm của cô hiện lên vẻ cao ngạo, sắc mặt lạnh nhạt nói “Em bị dị ứng ánh mặt trời.” Thầy chủ nhiệm không nói nên lời “...?” Cố Chi Hành suy nghĩ thêm một chút, nghiêm túc bổ sung “Nên sẽ bị ho ra máụ” Hôm qua chẳng phải em là đứa cúp học đi chơi bóng giữa trời nắng chang chang à?
“Dị ứng rồi ho ra máu?
Em học môn Sinh như thế nào vậy?” Thầy chủ nhiệm lớp cười mỉa mai, nói tiếp “Hôm nay thầy không có thời gian xử lý chuyện của em, về viết bản kiểm điểm một ngàn chữ ngày mai nộp cho thầy ” Cố Chi Hành khẽ thở dài, im lặng xem như đồng ý, xoay người định rời đi nhưng bị thầy gọi lại.
“Khoan đã, thầy quên nói với em, lớp các em có một bạn học mới, nếu không có việc gì thì em giúp đỡ bạn một chút.” Thầy chủ nhiệm lại dặn dò “Dù sao em ấy cũng là học sinh mới được xếp vào lớp, đừng để bạn bị cô lập.” Cố Chi Hành suy nghĩ một chút, gật đầu đồng ý.
Thầy chủ nhiệm lớp thấy vậy, cũng yên tâm phần nào.
Cố Chi Hành là một quả bom nổ chậm, về phương diện học tập giỏi giang bao nhiêu thì năng lực gây rắc rối mạnh bấy nhiêụ Nhưng trời lại sinh cô làm vua của đám nhóc này.
Dù cho mấy đứa khó quản như con nhím, khi thấy cô đều tình nguyện gọi một tiếng "Đại ca, từ nay em theo anh." Ở một nơi khác, học sinh mới được thầy chủ nhiệm dặn dò người khác chỉ bảo.
Lý Hàn Sơn đã làm quen với các bạn học xong, cảm thấy mọi người đều rất tốt.
Bạn cùng bàn của cậu ta là một nữ sinh trên mặt có ít tàn nhang, một đôi mắt tròn xoe đáng yêu, tên cũng cực kỳ đáng yêu nan Chu Châụ Chu Châu nhiệt tình nên nói rất nhiềụ Mặc dù đã vào lớp nhưng cô vẫn muốn nói thêm vài lời với Lý Hàn Sơn.
“Lúc trước cậu toàn sống ở thành phố C sao?
Tôi nghe nói đồ ăn ở đó đều có vị ngọt, phải vậy không?” “Cũng không hẳn, nhưng đúng là những món ăn đặc sản đa số thường có vị ngọt.” “Ồ, nhưng cậu không mập chút nào hết, tôi chỉ cần ăn ngọt một lần bảo đảm sẽ bị béo phì.” “Ừ, chắc là tùy từng người.” Lý Hàn Sơn xoay bút theo bản năng, câu được câu không đối đáp với Chu Châu, trong đầu suy nghĩ cách sắp xếp các số nguyên tố.
Ba trăm lẻ tám giây sau, Chu Châu chưa kịp nói hết câu đã bị tiếng mở cửa phòng học gián đoạn.
“Báo cáo ”