Chương 7
có chút hung hăng.
Cứ như vậy, con bé đã 20 tuổi mà chưa từng một lần nhắc về chuyện yêu đương trước mặt ông… Chương Nhiên nhìn vẻ mặt khó xử của bố mà dở khóc dở cười: “Bố sợ con không lấy được chồng?” “Một phần là vậy, một phần là bạn cũ nhắc chuyện hôn ước.” “Bạn của bố là ai?
Có ảnh con trai ông ấy không ạ?” Chương Nhiên cũng không từ chối ngay mà cảm thấy hơi tò mò.
Chương Thái Hòa lấy điện thoại trong túi quần ra, tìm kiếm một hồi mới đưa cho con gái xem một tấm ảnh của chàng trai chừng 23 - 24 tuổi.
“Trông khá đẹp trai, con đi gặp cậu ấy thử xem sao.” Người trong ảnh dáng người cao ráo, ngũ quan hài hòa, đứng giữa đám đông cũng xem là nổi bật.
Nhưng mà, Chương Nhiên lại chau mày thật sâu, bởi vì trông cậu ta có chút quen mắt.
“Tên cậu ấy là An Huy, đang làm việc tại bất động sản An Đạt.” “Hửm?
Con cũng đang thực tập ở đó.” Chương Nhiên giật mình.
“Bố đưa số con cho cậu ấy rồi, tranh thủ thời gian đi gặp mặt thử đi.” “Con còn chưa đồng ý mà…” Cô đang định từ chối, bố cô liền không vui mà liếc cô.
“Bố với người ta đã hứa hôn cho hai đứa từ nhỏ rồi, con đừng làm mất mặt bố.” Chương Nhiên buông đũa, trong miệng nhạt thếch khó chịu.
Cô hỏi: “Con không đi thì sao?” “Chương Nhiên!” Chương Thái Hòa trở nên nghiêm túc hơn bao giờ hết: “Đừng bướng.” Từ nhỏ đến giờ, Chương Nhiên rất nghe lời bố.
Bởi vì không có mẹ ở bên cạnh, ông ấy lại là người thân duy nhất của cô tяên thế giới này, nên cô không thể cãi lời được… Đi xem mắt cũng không phải việc gì khó khăn, cô cúi đầu suy nghĩ, cuối cùng thở dài thật khẽ: “Con biết rồi ạ.” Gần đây cô cũng cảm thấy buồn phiền vì chuyện của Bạch Tri Thanh, cứ thử gặp gỡ người khác xem sao, có khi lại quên được cái con người lăng nhăng đáng ghét kia.
Sau khi ăn cơm xong, Chương Thái Hòa dặn dò cô thêm vài câu rồi đi mất.
Chương Nhiên vừa rửa chén vừa nghĩ về người mà bố nói, chỉ biết hắn tên An Huy, 24 tuổi.
… Sáng hôm sau, Chương Nhiên đến công ty thì nghe Lâm Khuyên báo: “Buồn quá đi mất, chủ tịch đã ra nước ngoài công tác rồi.” “Ai nói cho cậu biết vậy?” Chương Nhiên không ngờ tới cô bạn mình tin tức nhanh nhạy thế.
“Chị trưởng phòng đó.” Lâm Khuyên che miệng cười: “Tớ đi làm quen với chị ấy, khen mấy câu là hỏi thăm tình hình được liền.” Bởi vì mấy cô gái trong công ty có cùng mục tiêu trở thành bà chủ nên họ tìm hiểu rất kỹ.
Mọi người đều biết bình thường Bạch Tri Thanh đi đâu, làm gì, thích gì và ghét gì.
Nhưng việc tìm hiểu sâu về lịch trình của sếp phải được giữ kín, lộ ra ngoài thì bị đuổi như chơi.
Bạch Tri Thanh đi công tác, mấy cô gái ôm mộng về vị trí phu nhân chủ tịch đều phiền muộn, riêng Chương Nhiên cảm thấy thoải mái trong lòng.
Như vậy càng tốt, không chạm mặt, không phải lo gặp rắc rối.
Chương Nhiên bình thường ít tâm sự với bạn bè nên chuyện cô có hôn ước cũng không nói cho Lâm Khuyên biết làm gì.
Tầm trưa, cô bỗng nhiên nhận được tin nhắn.
“Xin chào, anh là An Huy.
Giữa trưa em có rảnh không?
Anh mời em đi uống cà phê nhé?” Nếu là những lời mời bình thường, Chương Nhiên sẽ từ chối.
Nhưng An Huy thì khác, dù muốn hay không đều phải gặp một lần cho bố cô vui lòng.
Giờ cơm trưa tới, cô ăn vội vài miếng bánh mì rồi đi sang bên kia đường,