⬅ Trước Tiếp ➡
chỉ thấy lúc này Kiều Phong Khang đột nhiên xuất hiện ở cửa.
Anh giống như từ địa ngục tới, toàn thân tràn ngập hơi thở thô bào đáng sợ. Đôi mắt đỏ ngầu, ánh mắt như lưỡi dao muốn xuyên thùng dầu Kiều Quốc Thiên, giống như muốn khoét xương cốt của anh ta,
Vậy mà Kiều Quốc Thiên cảm động vào cô!
Tuy kiêu Quốc Thiên quen không coi ai ra gì, nhưng mà lúc này, chì liếc mắt một cái, trong lòng vẫn hơi hoảng sợ. Từ xưa tới nay, cả nhà họ Kiều, ngay cả chị cả anh hai đều sợ Kiều Phong Khang ba
phân,
Nhưng lúc này, anh ta sẽ chịu thua sao?
Anh ta nhanh chóng trận định lại, tạm thời buông Du Ánh Tuyết ra, cơ thể để trần nửa trên, đứng thẳng lên giường. Anh ta nhếch
miệng, hờ hững nói: "Anh ba, từ trước tới nay anh luôn không có chuyện gì không tới cửa, sao hôm nay... Ả.."
Anh ta còn chưa nói hết câu, trên bụng bị đá một cái.
Anh ta đau tới mức kêu lên thảm thiết, ôm bụng lảo đảo lùi về sau vài bước,
Nhưng anh ta còn chưa đứng vững, Kiều Phong Khang đã lập tức xông tới, lạnh lùng như từ vực sâu địa ngục tới, một tay bóp lấy cổ Kiều Quốc Thiên.
 Lực đạo không chút lưu tình.
Kiều Quốc Thiên bị bóp cô lập tức chỉ còn nửa cái mạng. Anh ta đau đớn nắm lấy cổ tay của Kiều Phong Khang, gương mặt từ xanh chuyển sang tím.
"Anh ba, anh... Không phải là anh vì một cô nhóc như vậy mà giết em đấy chứ?" Kiều Quốc Thiên cười mỉa nhìn anh.
sức lực trên tay Kiều Phong Khang không giấu chút thần, giản, rắng hỏi: “Cậu đã cho cô ấy giống thuốc gì?
Kiều Phong Khang như vậy, thật thug áo đáng sợ
Kiều Quốc Thiên không chút nghi ngờ anh thế bóp chết mình,
“Thuốc Thuốc ngủ."
“Vậy mà cậu dám!" Lông mày Kiều Phong Khang giật giật mạnh hon.
sức lực trong tay lại tăng thêm,
“Uống mấy viên?"
 Kiều Quốc Thiên thở hổn hển, suy yếu giống như con cá bị nám lên trên bờ, không thể thờ được. Anh ta muốn nói gì đó, nhưng yết hầu như bị nghẹn khô khốc phát đau, không nói được nên lời.
“Tôi hỏi lại lần nữa. Cô ấy uống mấy viên" Kiều Phong Khang đã mất hết kiên nhẫn, Năm ngón tay nắm chặt cổ Kiểu Quốc Thiên căng tới mức trắng bệch. Không lưu tình chút nào,
Kiều Quốc Thiên gian nan vươn tay ra: “Một... Chỉ một viên."
Kiều Phong Khang nửa tin nửa ngờ nhìn qua Du Ánh Tuyết, sau đó đôi mắt nhìn gương mặt dần mất đi huyết sắc của Kiều Quốc Thiên, đôi mắt rét lạnh thấu xương.
Cuối cùng anh buông tay, đá Kiều Quốc Thiên ra xa. Kiều Quốc Thiên thành thật ở một bên, không ngừng ho khan, há to miệng thờ hổn hển.
Trên giường, Du Ảnh Tuyết nửa tỉnh nửa mơ. Cô muốn mở mắt ra nhìn xem đã xảy ra chuyện gì, nhưng mí mắt rất nặng, khó có thể mở ra được.
Trong lòng Kiều Phong Khang vô cùng tức giận.
Tức Kiều Quốc Thiên là không thể nghi ngờ,
Nhưng càng tức giận cô nhóc này không biết sống chết, xe và giường của đàn ông xa lạ mà cũng dám lên. Hơn nữa, cô mặc cái gì
Cô ấy là người tôi nhận định
Giống như một quả đào mật dân phát dục trưởng thành, càng ngày càng mê người. Cũng chính vì như vậy, càng có nhiều người đảnh chú ý với cô.
Nếu anh lại chẳng quan tâm cô, chỉ sợ, cô thật sự sẽ thành của người khác mất.
“Kiều Phong Khang, món nợ ngày hôm nay tôi nhớ kỹ!" Trước khi Kiều Phong Khang rời đi, bỗng nhiên Kiều Quốc Thiên mở miệng.
Anh ta đứng dậy, sắc mặt vô cùng khó coi.
Kiều Phong Khang dừng bước một lát, ôm Du Ánh Tuyết, quay đầu nói: “Lần này Du Ánh Tuyết không sao, tôi sẽ không so đo với cậu. Nhưng đừng trách tôi không nhắc nhở cậu, nếu dám có lần sau, tôi tuyệt đối sẽ không tha cho cậu! Đến lúc đó, đừng trách tôi không niệm tình cảm anh em!”
Mỗi một chữ, đều có đủ lực chân nhiếp.
Kiều Quốc Thiên nên cảm thấy may mắn vì hôm nay chưa kịp ra tay với Du Ánh Tuyết.
Nếu không, hôm nay anh ta tuyệt đối không thoải mái như vậy.
Kiều Quốc Thiên cười mỉa: “Đừng giả vờ trước mặt tôi nữa. Anh dám nói, anh không có một chút chú ý như tôi không? Nhiều năm qua anh hao hết tâm tư với cô nhóc kia như vậy, còn không phải là muốn ngủ với cô ta? Ồ, nói không chừng, thực ra anh đã sớm ngủ với cô trăm ngàn lần rồi, cho nên anh cần gì phải giả vờ làm chính nhân quân tử trước mặt tôi?"
Vốn tưởng rằng những lời này sẽ chọc giận Kiều Phong Khang
Kiều Quốc Thiên thậm chí đã chuẩn bị xong tâm lý phản kích.
Nhưng nằm ngoài ý muốn, lần này Kiều Phong Khang phá lệ không có chút tức giận nào.
Trái lại còn thuận theo lời anh ta nói, không phản bác mở miệng: “Cậu nói không sai, Vật nhỏ này, tôi muốn, còn định chắc rồi!"
⬅ Trước Tiếp ➡