⬅ Trước Tiếp ➡

đi thôi " "Ừ " Uất Noãn Tâm điều chỉnh lại cảm xúc của mình, vừa bước được một bước liền bị trật chân.
Cũng may được Nam Cung Nghiêu kịp thời đỡ lấy mới không bị ngã nhào xuống đất.
"Thật xin lỗi, tôi...tôi đứng quá lâu nên chân có đôi chút tê..." Ngay khi Uất Noãn Tâm đang cố gắng để đứng lên, sợ Nam Cung Nghiêu nghĩ rằng bản thân cô quá ngu ngốc.
Anh đột nhiên bế cô lên, ôm cả người cô vào trong vòm ngực rắn chắt của anh.
Cô bị dọa đến bất ngờ, không kịp chuẩn bị, tay chân cứ loạn choạng muốn đấy anh ra, nhưng lại càng làm cho anh ôm chặt hơn, đã vậy anh còn cuối đầu xuống nở một nụ cười với cô " Đừng động đậy..." Chỉ ba chữ đơn giản, xuất phát từ miệng của anh, như có mê lực vậy, đi thẳng một mạch vào trong lòng của Uất Noãn Tâm.
Cứ như vậy cô để cho anh ôm lấy chính mình, dưới sự kinh ngạc với ánh mặt ngưỡng mộ của mọi người xung quanh từ từ đi lên lễ đài.
Hướng Lăng Phong lắc lắc ly rượu trong tay mình, thông qua rượu Champagne nhìn đôi vợ chồng trên lễ đài, tâm trạng có chút phức tạp.
Nói chính xác thì, anh đang lo lắng thay cho Uất Noãn Tâm.
Đối với những lời nói của Nam Cung Nghiêu, chẳng qua chỉ là một màn kịch, khi hạ màn, tất cả đều tan theo mây khói.
Nhưng thứ cô mất đi, rất có thể là tình cảm chân thành của chính mình.
Những vấn đề liên quan đến đêm tân hôn của bản thân, Uất Noãn Tâm cũng đã từng tưởng tượng qua.
Du lịch vòng quanh thế giới, đến biển Caribbean, thiên đường của hoa oải hương...
Nhưng hiện tại lại chẳng giống những gì cô đã mơ tưởng đến mà lại là cảnh tượng trốn chui trốn nhũi trong nhà vệ sinh gần hai giờ liền Nước trong bồn tắm vẫn cứ "róc rách" chảy xuống, thực ra cô đã tắm xong nãy giờ rồi, nhưng lại không dám bước ra đối diện với chính...
chồng mình Anh nhất định cũng biết được cô đang cố ý trốn tránh đây mà Đột nhiên cô nhớ đến sau khi kết thúc hôn lễ Lâm Khiết Hồng nhét vào trong giỏ xách của cô một cái túi, bí mật dặn dò cô, trước khi ngủ nhất định phải mở ra.
Cô lấy cái túi ra xem, thì nó là một chiếc váy ngủ gợi cảm.
Vải ren màu đen, thiếu vải đến mức đáng thương, ngay cả nơi quan trọng nhất cũng che không hết.
Điều này chứng tỏ rằng...
Uất Noãn Tâm tưởng như mình đang cầm củ khoai lang nóng vậy, xấu hổ đến đỏ mặt tía tai.
Cô có cảm giác mình giống như một người kỷ nữ thấp kém, không từ bất cứ thủ đoạn nào để làm vừa lòng khách của mình.
Dĩ nhiên trên thực tế Lâm Khiết Hồng rất ghét việc cô bước chân vào cuộc sống của bà, nhưng vì vấn đề kết thông gia giữa hai nhà, bà vẫn cố gắng nghĩ đủ mọi cách để cô ở trên giường làm vui lòng Nam Cung Nghiêụ Cái gọi là kết thông gia chẳng qua chỉ là một cuộc giao dịch thân thể thôi, cũng giống như nửa tháng trước cô lấy đêm đầu tiên của mình để đổi lấy một triệu vậy.
Một đêm nhục nhã đó, đã tạo nên một vết dơ trong lòng của Uất Noãn Tâm, làm cho mỗi đêm cô đều gặp ác mộng, cứ mỗi lần nghĩ đến sự việc kia đều khiến cô đau đớn đến mức không muốn sống tiếp nữa.
Cô tuyệt vọng lắc đầu, cố gắng để bản thân đem hình dáng, hơi thở của anh ta ra khỏi đầu, tự lừa dối chính mình rằng tất cả đều chưa từng xảy ra.
"Đã


⬅ Trước Tiếp ➡