Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 12

có một số công ty khi chiêu mộ người đưa ra rất nhiều ưu đãi lý tưởng nhưng cuối cùng không làm gì cho nhân viên của mình cả.
Ngược lại, trong hợp đồng lại ẩn giấu vô vàn những điều khoản trông thì bình thường nhưng mang tính kiểm soát cao, gây bất lợi cho cô.
Bởi vậy, sau này một khi muốn ký hợp đồng với bất kỳ ai, cô cũng sẽ đọc thật kỹ những điều khoản mà họ đưa ra.
Đang nằm suy nghĩ linh tinh, điện thoại bất ngờ rung lên, có người bình luận vào bài viết của cô.
“Bánh thế nào?
Vị có ngon không?” Fan của Triệu Ý Hinh khá ít, vừa nhìn cái tài khoản lạ lẫm kia cô liền biết đó là người mới theo dõi mình.
Thấy người nọ hỏi về cái bánh, lúc này cô mới ăn thử một miếng rồi ngồi khoanh chân tяên giường trả lời: “Rất ngon, vừa mềm vừa thơm.” Tuy rằng bạn fan mới này nói chuyện hơi cục súc, không có chủ ngữ vị ngữ gì cả nhưng Triệu Ý Hinh vẫn đáp rất nhẹ nhàng.
Qua một lát, cô thấy người nọ nói: “Vậy thì tốt.” Như vậy là có ý gì nhỉ?
Triệu Ý Hinh cảm giác người này hơi kỳ quặc nên tò mò ấn vào tài khoản kia.
Trạng thái đang hoạt động, vừa mới sử dụng mạng xã hội từ hôm nay, ảnh đại diện trống trơn, là một người đàn ông ba mươi tuổi và chỉ theo dõi mỗi mình cô.
Trông đáng nghi quá đi mất?
Sao có cảm giác rờn rợn!
Triệu Ý Hinh liếc mắt về phía cái bánh, đột nhiên nhớ tới những vụ đầu độc mà buông muỗng xuống.
Chắc không phải xui xẻo đến mức bị người ta căm ghét rồi hạ độc đâu chứ?
Cùng lúc đó, Lăng Phong ở một bên đang nằm tяên sofa nhìn chằm chằm vào điện thoại, ngồi chờ mãi cũng không biết nên nhắn cái gì.
Người gửi quà cho cả đoàn phim đương nhiên chỉ có thể là anh.
Từ cái ngày gặp gỡ Triệu Ý Hinh đến giờ, không hiểu sao trong đầu cứ quanh quẩn khuôn mặt của cô.
Vì vậy anh đã thử theo đuổi bằng cách tạo bất ngờ cho cô trước, sau đó dành ra nửa ngày ngồi mò mẫm tạo tài khoản tяên mạng để tìm hiểu thêm về cô.
Lăng Phong phát hiện những diễn viên khác cứ cách một khoảng thời gian sẽ đăng tải ảnh lên mạng để giao lưu cùng fan, còn tяên tài khoản của Triệu Ý Hinh lại trống trơn, chỉ toàn ảnh bánh, cà phê, hoặc một góc trời nào đó mà thôi.
“Tại sao cô ấy không đăng ảnh lên?” Bình thường fan lên mạng là để tìm ngắm idol, vậy nhưng một góc mặt cũng không có?
Lăng Phong thử lên mạng tra thêm về thông tin của Triệu Ý Hinh, phát hiện cô đóng qua không ít phim, nhưng đại đa số đều là diễn viên phụ của phụ.
Đây là lần đầu tiên Lăng Phong theo dõi một diễn viên, không biết phải bắt đầu từ đâu cả, nếu ngồi xem từng tập phim thì rất mất thời gian.
Nghĩ nghĩ, anh gọi điện thoại ra ngoài rồi hỏi: “Tôi có việc cần nhờ.” “Vương, vương tử?
Ngài cần gì?” Người bên kia nhận được điện thoại từ anh mà hơi hoảng, chỉ nghe anh càu nhàu: “Tôi đã nhắc nhiều lần, đừng gọi tôi là vương tử, nghe thật quê mùa.” “Xin lỗi, tôi…” “Cư xử bình thường là được rồi, bây giờ cậu gọi thêm vài người nữa giúp tôi.” Bình thường Lăng Phong ăn chơi ở bên ngoài rất ít khi quan tâm chuyện nhà, sống tự do tự tại, rất ít khi nhờ vả họ.
Bây giờ nghe thấy anh cần nhiều người, cứ nghĩ chuyện gì quan trọng lắm nên đối phương nghiêm trang đáp: “Vâng, anh cứ nói đi, tôi sẽ lập tức gọi người ngay.” “Tôi gửi cho cậu một danh sách phim,


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡